Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3726 lượt.

ng nhật nguyệt luân phiên, khống chế lẫn nhau. Nói đến nguồn gốc, âm dương nhật nguyệt ứng với tình cảm con người, chính là tình yêu nam nữ, cho nên, cuối cùng Bình Sinh quyết định vào luân hồi trải qua tình yêu nam nữ ở thế tục hồng trần.
Lúc trước, sở dĩ Thiên Sắc có thể từ yêu thành người trên Tây Côn Luân, vào tu đạo ở Thần Tiêu phái, không chỉ vì một câu tác thành vô tình của Bình Sinh, mà nguyên nhân sâu xa là vì đã nhận tinh khí của Bình sinh, con đường tu đạo bằng phẳng không bị cản trở, lập không ít công lớn. Hơn nữa, Thiên Sắc không hề kém cạnh, lại rất chăm chỉ, sau đó còn liên thủ với Phong Cẩm phong ấn Bách Ma Đăng. Bình Sinh thấy tiểu bối có năng lực như thế, đương nhiên cực kỳ vui mừng, an tâm nhập luân hồi. Nhân cơ hội này, Hạo Thiên cố ý chỉ điểm cho Thiên Sắc và Phong Cẩm, hy vọng thông qua lần này bọn họ nhận rõ nguồn gốc bản chất tình yêu, có thể vứt bỏ chữ tình, tu thành chính quả, một tên hai đích.
Tiếc là, không ai ngờ cuối cùng mọi chuyện lại biến thành thế này. Sau đó, mọi chuyện không chỉ vượt xa dự đoán mà ngày càng rối loạn, dính líu cả Thiên Sắc lẫn Diêm Quân Âm ty Cửu Trọng Ngục Bạch Liêm, cuối cùng chọc giận lão già mắt cú Bắc Âm Phong Đô đại đế. Nói ra, đây cũng là kiếp nạn trên con đường tu đạo của Bạch Liêm, theo lý thì sau đó hồn phách Bình Sinh sẽ được Vân Trạch nguyên quân đón đến Phong Thần đài quay về thần vị. Nhưng Bắc Âm Phong Đô đại đế oán hận báo thù, ra tay cướp trước một bước, tìm đại một cái cớ đẩy hồn phách Bình Sinh vào mười kiếp luân hồi.
Lúc Hạo Thiên đích thân khởi binh vấn tội, Bắc Âm Phong Đô đại đế chỉ cười lạnh, hờ hững đáp lại: “Phong ấn Bách Ma Đăng còn cả mấy ngàn năm mới mất hiệu lực, gấp gáp gì chứ?” Sau đó lập tức nghênh ngang bỏ đi, vất lại y bơ vơ ngồi chờ.
Việc này, y cũng đã nặng nề tố tội trước mặt Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, nhưng dường như Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn cũng không quá bận tâm, chỉ nói Bình Sinh có thể trải qua cực khổ của thế tục hồng trần, hiểu rõ tham sân si hỉ nộ ái ố cũng là chuyện tốt.
Cứ như vậy, mối thù của Cửu Trọng Thiên và Cửu Trọng Ngục coi như được kết lại.
“Đúng vậy, lúc trước ngài sắp xếp là để giúp đỡ ngài ấy, chỉ tiếc, hoàn toàn không thể thả con tép bắt con tôm.” Không biết Thiên Sinh cố ý chọc tức hay chê cười Hạo Thiên đã khổ tâm một phen. Y bĩu môi, hào hứng giả bộ rũ mắt, lắc đầu: “Nhưng nếu không có yêu hoa thược dược giả tình giả nghĩa kia, không có mười kiếp luân hồi chết trẻ, sao cuối cùng Bình Sinh có thể gặp được tiểu tước yêu kia, sau đó thì không thể cứu vãn nổi? Theo ta thấy, ngài ấy và tiểu tước yêu kia bên nhau, mới thật sự trải qua tình yêu nam nữ sống chết có nhau.”
“Cái gì mà tình yêu sống chết có nhau? Rõ ràng là oan nghiệt!” Hạo Thiên sửng sốt quát mắng, mặt mày càng xanh mét, ánh mắt vô cùng nghiêm túc chưa thấy bao giờ, thâm trầm khó dò: “Vốn tưởng rằng năm đó con bé đó và Phong Cẩm cùng lịch tình kiếp, có thể một công đôi việc tạo ra hai người mới bảo vệ Cửu Trọng Thiên. Không ngờ, Phong Cẩm nhìn ra, còn nó vẫn cố chấp như thế…”
Được rồi, trước đây y chính là kẻ vung gậy chia rẽ uyên ương, cũng chỉ có một lần đó, nghĩ đến có thể hóa độ ra hai nhân tài mới cho thiên giới, dù y mang tiếng ác trên lưng cũng vui mừng. Chỉ tiếc, đúng là đôi uyên ương thanh mai trúc mã này bị chia rẽ, nhưng cuối cùng lại vô tình hình thành một kịch bản hoàn toàn khác…
Bảo sao y không buồn bực trong lòng chứ?
Nghe Hạo Thiên nhắc đến Phong Cẩm, Thiên Sinh chỉ mỉm cười, nhướn mày, sắc mặt kỳ quái nhìn Hạo Thiên, hỏi lại một câu: “Thật không?” Sau đó, y vừa bước thong thả về phía trước, vừa chậm rãi nhắc nhở rất đúng lúc: “Cửa tình mịt mờ, mấy ai có thể qua…”
Lúc này, Hạo Thiên chợt nhớ ra mấy thằng ranh con ở bên ngoài, rất không may là Phong Cẩm cũng có mặt lại còn là kẻ đầu têu, chợt chán nản thở dài.
Vốn tưởng rằng Phong Cẩm đã nhìn thấu mọi thứ, bây giờ mới biết, Phong Cẩm vốn không hề nhìn ra mà chỉ lặng lặng giữ lại trong lòng! Đám tiểu bối này, được bốn thanh thần kiếm thì ba thanh rơi vào tình kiếp, không thể tự kiềm chế, chỉ còn duy nhất Quảng Đan, chút hy vọng mong manh này khiến bộ xương già như y còn có thể trông cậy.
Đang nghĩ ngợi, Cửu Diệu Nguyệt Bội Tinh Quân cúi đầu từ bên hông Thiên điện bước vào.
Bây giờ, Thiên Sắc đang bị giam trong thiên lao, cốt nhục của nàng được Nam Cực Trường Sinh đại đế giúp đỡ, phong ấn trong Tù hồn châu, đưa đến Liên trì trên Càn Nguyên sơn của Thái Ất Cứu Khổ thiên tôn hấp thu linh khí trời đất, nhờ vậy mới giữ lại được. Bây giờ, Thiên Sắc chủ động đồng ý đến Hóa Yêu trì, chỉ cần lặng lẽ làm mọi việc, y có thể lấy lại trái tim Bình Sinh thuận lợi.
Đợi đến lúc gạo nấu thành cơm, dù đám nhóc ngoài kia làm ầm lên thì đã sao, cuối cùng qua thời gian rồi cũng lắng xuống, dù sao, đây cũng do tiểu tước nhi kia tự nguyện. Y không tin đám nhóc đó ăn gan hùm uống mật gấu, chẳng lẽ dám tạo phản?
Về phần giải thích như thế nào sau khi Bình Sinh tỉnh lại —
Vấn đề này cứ đợi sau khi lấy lại tim cho Bình Sinh rồi suy nghĩ tiếp…