Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3623 lượt.
p thể với mình đã chết cứng nên đâu chịu bỏ qua.
Giống như bánh xe vận mệnh không ngừng quay vòng, trận chiến hỏa vạn năm giữa thần ma cuối cùng đã mở màn.
Trong trận chiến ấy, phong vân biến sắc, nhật nguyệt đổi màu, lực lượng tương đương khó mà hòa giải. Kết quả cuối cùng, chư thần thiên giới tuy đánh một trận ác chiến nhưng cuối cùng đã thắng hiểm.
Kết quả thắng hiểm là hai bên đều thua thiệt.
Quần ma thương vong vô số, chư thần và tiên gia trong thiên giới cũng tổn thương nguyên khí.
Dồn phần sức lực cuối cùng phong ấn Lâu Tung, nguyên thần của Bình Sinh suýt chút nữa đã tan mất, nếu không nhờ Hạo Thiên độ cho mười vạn năm tu vi thì e rằng hắn cũng không thể thoát khỏi vận mệnh ngủ say.
Nhưng, Hạo Thiên lại không quá may mắn, nguyên nhân vì y độ quá nhiều tu vi, sau cuộc chiến thần ma Hạo Thiên đã rơi vào giấc ngủ sâu.
“Đệ gánh vác trọng trách của thần, bảo vệ vòng tuần hoàn nhật nguyệt, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!” Khoảnh khắc cứu Bình Sinh, Hạo Thiên xưa nay nóng nảy đỡ lấy cơ thể suy yếu sắp gục xuống của Bình Sinh, Hạo Thiên bỗng nhiên nói đùa với Bình Sinh, “Tuy là Ngọc Hoàng đại đế chí tôn, nhưng ngày ngày ta đều chơi bời lêu lổng, cố tình kiếm chuyện, đến cả đệ cũng ghét bỏ ta, xem ra dù ta có ngủ mấy vạn năm cũng không quá quan trọng.”
“Huynh…” Khi đó Bình Sinh vừa trải qua trận chiến ác liệt, cơ thể vốn đang suy yếu, nghe y nói vậy thì chẳng biết là dở khóc dở cười hay là tức giận nóng nảy, nhất thời hắn không biết nên trả lời thế nào.
Hạo Thiên mỉm cười, ánh mắt ẩn giấu chút giảo hoạt, lại tỏ vẻ huynh đệ tình thâm, từng lời thấm thía vỗ vai Bình Sinh: “Bình Sinh, tất cả mọi chuyện đều nhờ vào đệ, ta tin rằng chỉ cần có đệ, thiên giới sẽ không rối loạn.”
Một quãng thời gian rất dài sau này, Bình Sinh từng hoài nghi, Hạo Thiên hành động như vậy hình như là cố ý trốn tránh trách nhiệm của mình, đẩy tất tần tật cục diện rối rắm cho hắn giải quyết.
Nhưng Bình Sinh đâu biết rằng, hành động này của Hạo Thiên là xuất phát từ sự áy náy với Bình Sinh.
Và, hắn càng không thể ngờ mục đích của Hạo Thiên không chỉ có vậy.
Khi Ngự Quốc Tử Quang phu nhân đứng trước giường nhìn khuôn mặt ngủ say của đứa con trai trưởng, cho dù bà không đến mức lệ rơi lã chã thì cũng không tránh khỏi than thở liên tục: “Bình Sinh, con nhìn đi, huynh trưởng của con che chở con như thế, vậy mà lúc trước con vì người ngoài mà đối chọi với nó… con…”
Tuy chưa nói hết lời, nhưng lời nói giữa chừng kia chẳng khác nào lời trách mắng giết người không dao.
Bình Sinh nghẹn lời, đành im lặng.
Hạo Thiên rốt cuộc vẫn là anh trai ruột của Bình Sinh, Hạo Thiên không để bụng những lời quá đáng của hắn mà liều mạng bảo vệ, còn hắn thì ngang bướng, không phân rõ phải trái, giờ ngẫm lại, hắn đã sai rồi. Theo đó, những nghi ngờ có liên quan đến Thiên Sắc rõ ràng đã vắt bên môi nhưng đành bị hắn nuốt xuống giấu sâu tận đáy lòng.
Giờ phút này, sao hắn còn dám hỏi ra nữa?
Tại Tử Vi điện, hắn gánh vác trọng trách của huynh trưởng, tận tâm tận sức giải quyết những chuyện to nhỏ trong thiên giới, cũng chẳng biết đến khi nào Hạo Thiên mới tỉnh lại.
Trong thời gian đó, thỉnh thoảng hắn vẫn chạm vào cây trâm gỗ vân vàng nhớ đến nữ tử áo đỏ trầm mặc ít lời, nhớ đến nỗi cô đơn sâu thẳm trong đáy mắt nàng, nhớ tới những quyến luyến dây dưa khó hiểu giữa nàng và hắn, nhớ tới khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng, cũng nghĩ tới câu cuối cùng nàng lừa hắn.
Tiểu tước nhi kia giống như đã bay lên trời, hoàn toàn không còn tung tích, cũng không biết rốt cuộc nàng đã trốn đến nơi nào trong lục giới để tưởng nhớ người chồng đã mất của mình…
Đúng vậy, là vong phu của nàng.
Không phải không muốn tìm nơi nàng đến, nhưng rốt cuộc hắn đành cười khổ rồi từ bỏ, ép mình quên nàng đi.
Nếu bảo cơn đau của hắn bắt nguồn từ nước mắt nàng, vậy từ đó đến nay hắn chưa đau lại bao giờ, vậy có phải chứng tỏ nàng đã không còn khóc nữa?
Rốt cuộc, hắn đã không thể độ nàng như ý nguyện, bây giờ hắn cũng không muốn ép uổng nàng…
******
Biển rộng hóa nương dâu, vật đổi sao dời, năm tháng dần trôi, chớp mắt đã qua cả ngàn năm.
Trong thời gian này, những chuyện xảy ra trong lục giới nhiều không đếm xuể, mà Bình Sinh không những thống lĩnh thiên giới đâu vào đấy mà còn làm tròn bổn phận không hề sơ suất. Nếu không phải vào một ngày nào đó hắn bất ngờ gặp một đứa trẻ dưới chân núi Huyền Hoàng Cửu Tử Bàn Long trước Huyền Đô Ngọc Kinh thì có lẽ hắn sẽ tiếp tục sống như thế cho đến khi Hạo Thiên tỉnh dậy.
Huyền Đô Ngọc Kinh nằm trên tầng trời thứ ba mươi lăm Đại La Thiên, quanh năm mây tía lững lờ, ráng mây rạng rỡ, trong Ngọc Kinh vàng trải khắp mặt đất, ngọc thạch lót thềm, cực kỳ mỹ lệ. Mà Huyền Hoàng Cửu Tử Bàn Long sơn nằm ở trung tâm Ngọc Kinh cũng chính là nơi ở của phụ thần Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn và mẫu thần Ngự Quốc Tử Quang phu nhân. Trên lầu gác trước Ngọc Kinh có bục đen thất bảo, trong đó có ba món báu vật chứa thần mạch, tám phía xung quanh Huyền Hoàng Cửu Tử Bàn Long là những cây cổ thụ bát bả