Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3620 lượt.
hừa dịp Bình Sinh đang sững sờ, nó thè lưỡi mỉm cười, đứng trên chạc cây kia vỗ đôi cánh phía sau, hình như muốn bay đi.
“Đợi chút.” Bình Sinh gọi nó, hắn nhìn chăm chú đôi cánh phía sau, đôi mắt sâu thẳm chợt sáng lên: “Con muốn đi đâu?”
Hình như rất ghét giọng điệu hỏi cung của Bình Sinh, đứa bé thè lưỡi ra, sụp mí mắt xuống, làm mặt quỷ thốt lên: “Tỷ tỷ ta nói, ta muốn đi đâu thì cứ đi, thúc xen vào làm gì.”
“Xem ra, tỷ tỷ của con đúng là kiêu ngạo không ai bì nổi.” Có vẻ như cậu bé này rất tôn sùng tỷ tỷ của mình, lúc nào mở miệng ra cũng tỷ tỷ. Rốt cuộc, Bình Sinh bị hành động và lời nói của nó khiến cho buồn cười, thầm nghĩ tỷ tỷ như thế đương nhiên đệ đệ sẽ thế này. Tỷ tỷ của nhóc con này không biết ra sao, có lẽ còn thú vị hơn nó. “Bé con à, con nên biết, trên Cửu Trọng Thiên này con là người đầu tiên dám nói với ta như thế…” Khẽ than một tiếng, Bình Sinh cảm thấy bất đắc dĩ, không biết vì sao bản thân lại bó tay với đứa bé này.
“À.” Nó kêu lên, giọng điệu trẻ con, hoàn toàn không có ý định tìm hiểu cảm xúc ẩn giấu của Bình Sinh, ngược lại còn vỗ vỗ vai hắn, không biết là cố ý chọc tức hay vô tình an ủi: “Thúc thúc yên tâm, sẽ có người thứ hai.”
Tiếp đó, trong lúc Bình Sinh không nói nên lời, nó vỗ cánh chậm rãi bay khỏi Thất Bảo thần thụ, đôi cánh đỏ rực kia như một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, soi rõ một bóng dáng mơ hồ, khiến trong lòng Bình Sinh nhộn nhạo khơi dậy muôn lớp sóng.
Lặng lẽ bắt quyết, Bình Sinh ẩn thân, âm thầm theo sau cậu bé, thấy nó đi về phía trước, cuối cùng bay đến bờ suối Bích Hà phía sau Huyền Đô Ngọc Kinh.
Ở đó, có một cô bé váy đỏ đang chắp tay sau lưng đứng chờ.
Cũng giống cậu bé kia, trên lưng cô bé cũng có một đôi cánh đỏ như lửa, tóc búi bánh bao, vóc dáng tương đương cậu bé, có chút chói mắt.
Lúc đó, cậu bé con đáp xuống đất rón rén đến từ phía sau, xem ra định hù dọa cô bé, nhưng cô bé bất thình lình xoay người lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần có chút già trước tuổi, buông lời trách mắng: “Nha Nha, sao đệ lại nói chuyện dông dài với người đó vậy!” Đợi đến lúc cậu bé ngập ngừng bước vào, cô bé xoa xoa đầu nó, sau đó nhẹ nhàng kéo tai nó, giọng điệu nghiêm túc: “Đệ quên tổ mẫu dặn gì rồi sao, gặp người mặc áo bào tím, có thể trốn được thì phải trốn xa thật xa.”
Thì ra, vừa rồi cậu bé đứng trên cây Thất Bảo nói chuyện với Bình Sinh, cô bé đã nghe hết.
Gặp người mặc áo báo tím, có thể trốn được thì phải trốn xa thật xa…
Trong lòng Bình Sinh vang lên một tiếng “răng rắc”, giống như một góc núi băng đột nhiên sụp xuống, chợt cảm thấy khó thở. Hắn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm đôi song sinh long phượng kia, đôi mắt đen sâu thẳm bùng lên những đốm lửa, không bỏ qua bất kỳ nét mặt và động tác nào của hai đứa.
Trên Cửu Trọng Thiên này, có thể mặc áo bào tím, chỉ có mình hắn mà thôi…
Rõ ràng là tổ mẫu của hai đứa trẻ này xúi giục bọn nó thấy hắn thì phải trốn…
Trốn hắn làm chi?
Vì sao phải trốn?
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Bị nhéo lỗ tai, tuy không đau đớn nhưng cậu nhóc Nha Nha lại tỏ vẻ mặt đau khổ, ấm ức: “Thì ra, người đó mặc áo bào tím sao…” Nó cúi đầu lẩm bẩm, sau đó ngẩng mặt lên, có vẻ không phục, nhướn đôi mắt ngây thơ phản bác lại: “Miêu Miêu, đệ chưa bao giờ thấy áo bào tím thì sao biết được người đó mặc là bào tím chứ?”
Bị tư duy không giống người thường của Nha Nha làm cho tức giận đến nghiến răng. Miêu Miêu nhíu mày, nhìn vẻ mặt ấm ức của đệ đệ lại cảm thấy bản thân rất bất lực: “Nha Nha, đệ…” Cô bé cũng không có cách nào tóm đệ đệ, một lúc sau mới vươn tay dí vào giữa trán nó, giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Trên đầu đệ hóa trang cái gì đây? Hạt hướng dương sao?”
Vừa nghe hạt hướng dương, Nha Nha chợt tỉnh táo hẳn, túm ống tay Miêu Miêu làm nũng: “Miêu Miêu, lần này tổ mẫu dẫn tỷ đi nhân gian, có mang gì về không?” Phối hợp với giọng điệu kia, nó chớp chớp mắt, vẻ mặt giống như thú cưng khiến người ta cưng nựng, không nỡ lòng từ chối.
Có vẻ như không chịu nổi cảnh bị Nha Nha kéo tay áo làm nũng, Miêu Miêu trừng mắt nhìn nó, giọng kéo dài: “Mang về thứ đệ thích nhất – hạt hướng dương!” Nói xong, liền lấy trong túi ra một gói nhỏ, nhét vào tay Nha Nha.
Cái gói kia chắc chắc là hạt hướng dương vừa to vừa thơm, Nha Nha reo lên vui sướng, như có được bảo vật khó tìm, nhảy nhót không thôi.
Sau đó, nghe Miêu Miêu những kể chuyện kỳ lạ khi đến nhân gian, thỉnh thoảng có nhắc tới “tổ mẫu”. Bình Sinh nấp ở gần đó nghe rất rõ ràng, nhưng vẫn không nghĩ ra “tổ mẫu” kia rốt cuộc là cao nhân phương nào, có thân phận ra sao. Mãi đến khi Nha Nha đang thơ thẩn cắn hạt hướng dương đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ: “Đúng rồi, Miêu Miêu, vừa rồi người mặc áo bào tím kia nói, nếu chúng ta thật sự chui ra từ hạt châu thì được thai nghén từ linh khí trời đất, không cha không mẹ — Miêu Miêu, có phải chúng ta thật sự giống Đấu Chiến Thắng Phật do trời sinh trời dưỡng, chui ra từ tảng đá?”
Được rồi, tuy nói rằng hạt châu không phải tảng đá nhưng có gì khác nhau đâu?
“Ngốc, đệ cho rằng mình là khỉ sao?” M