Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343656

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3656 lượt.

của thằng bé.
Ôi, sao sư muội làm việc nhanh quá vậy?
Chớp mắt đã ăn sạch sẽ, còn sinh con xong luôn rồi ư?!
“Thanh Huyền, sư muội, hai người —” thằng bé đột ngột xuất hiện, không giấu giếm cũng không né tránh. Ngón tay Lam Không chỉ về phía hai thầy trò vẫn thản nhiên như không kia run lên theo giọng nói, làm rơi bình rượu xuống đất. May mắn là năm dài tháng rộng, lá cây ngô đồng đã phủ kín nơi này, bình rượu kia rơi xuống đất chỉ vang lên tiếng chạm khẽ chứ không vỡ toang.
“Rốt cuộc Thanh Huyền vẫn một người phàm, một miếng thịt béo ngậy thế kia, chậc chậc…”
“Sư muội sẽ không đành lòng ăn mất đâu…”
Đúng là bọ hung gặp tiêu chảy, hai người bọn họ thì thầm to nhỏ rất tâm đầu ý hợp, còn hiểu nhau qua từng ánh mắt.
Vì hai người đó cố tình nói nhỏ lại dè dặt nên Thanh Huyền không nghe rõ lắm, nhưng với vài từ ngữ mẫn cảm cậu cũng đoán được vài chuyện. Tuy nhiên, bây giờ cậu rất nóng lòng muốn nhân cơ hội này tìm hiểu quan hệ giữa người kia và Thiên Sắc.
“Sư bá, sư thúc, Phong Cẩm là người như thế nào?” Xác định sư phụ không ở gần nên cậu cũng không lo lắng phạm vào điều kiêng kị, cứ thế hỏi thẳng hai người kia.
Dường như bị cái tên kia làm giật mình, Lam Không và Mộc Phỉ lập tức im lặng, chấm dứt câu chuyện phiếm chẳng mấy trong sáng kia, cũng cứng họng không nói được gì. Trong lòng chấn động, nhìn chằm chằm Thanh Huyền, đầu như nổ tung vì chưa kịp chuẩn bị tinh thần.
“Thanh Huyền, sao con biết Phong Cẩm?” Một lúc sau, hai người lại nhìn nhau, trao đổi ánh mắt. Mộc Phỉ cầm đàn gảy những thanh âm trầm chậm, cố ý che giấu sự ngạc nhiên vừa rồi để bản thân nhìn có vẻ nhàn nhã, ung dung như thường ngày.
Chắc chắc là Thiên Sắc căm thù cái tên Phong Cẩm đến tận xương tuỷ, với tính tình lạnh lùng, kiêu ngạo của nàng tuyệt đối không thể nhắc tới kẻ này với Thanh Huyền. Còn khúc mắc giữa Thanh Huyền và Phong Cẩm năm đó, bọn họ cũng biết một số chuyện từ Bạch Liêm. Bởi vậy hai người càng phân vân, vì nếu Thanh Huyền nhắc tới Phong Cẩm thì đã biết hết chuyện mười kiếp trước hay là biết được bao nhiêu?
Thanh Huyền không phải đồ ngốc, sao nhìn không ra Lam Không và Mộc Phỉ cố tình giấu diếm?
Chẳng qua, lúc vừa lên núi, cậu và sư phụ từ xa đã nghe thấy giọng nát rượu nhắc tới gì mà “Phong Cẩm”, “Thân mật”, lại còn “Sắc mặt khó coi”, cậu cũng đoán được các sư thúc sư bá cũng không thèm nhìn mặt người này. Có điều, nếu đúng như tiểu sư thúc nói thì gã Phong Cẩm kia vì chức chưởng giáo Thần Tiêu phái đã phụ lòng sư phụ, vậy sao bây giờ lại để ý đến chuyện của sư phụ?
Cậu không tin con người tâm địa độc ác kia biết thế nào là áy náy.
Nhưng nếu Phong Cẩm thật sự có tình với sư phụ thì nên làm thế nào cho phải?
Mọi người đều nói trái tim phái nữ rất yếu đuối, tuy vẻ ngoài sư phụ lạnh lùng cao ngạo, nhưng cậu biết trái tim sư phụ cũng yếu đuối như vậy.
Dù nói cậu lòng dạ hẹp hòi, ghi hận mười kiếp trước cũng được, cậu tuyệt đối không muốn sư phụ và kẻ phụ tình kia nối lại tình xưa!
“Bạch Liêm tiểu sư thúc nói cho con biết.” Nghĩ đến Phong Cẩm chưa từng gặp mặt kia, nét mặt Thanh Huyền chợt lạnh lùng, lòng nặng trĩu như bị một tảng đá va mạnh vào, dù không hề tạo ra âm thanh kinh người nhưng cũng không thể bỏ qua được.
Mộc Phỉ và Lam Không lại nhìn nhau, sau đó Lam Không lượm bình rượu trống không lên gõ gõ.
“Con muốn gặp Phong Cẩm?” Dừng một chút, y kéo dài giọng, quay đầu cười như có như không với Thanh Huyền, cuối cùng mới thốt ra điều quan trọng nhất: “Năm năm sau, Trường Sinh sư tôn xuất quan, sư phụ con nhất định sẽ lên Ngọc Hư Cung trên Tây Côn Luân. Nếu con có năng lực khiến sư muội đưa con đi cùng thì sẽ biết Phong Cẩm là người như thế nào.”
*****
Vì Thiên Sắc ra lệnh đuổi khách, Mộc Phỉ và Lam Không mặt dày cỡ nào cũng không dám trêu chọc nàng. Thanh Huyền hứa sẽ nói giúp cho hai người, bọn họ mới hậm hực rời đi. Lúc bỏ đi, Lam Không không quên lấy một vò nữ nhi hồng ít ỏi trong hầm.
Nghe nói, nữ nhi hồng này là do Thiên Sắc và Phong Cẩm ủ lúc trước, dùng để đãi khách trong ngày gả con gái theo tập tục của người phàm. Phong Cẩm là người phàm tu tiên đắc đạo nên đương nhiên cũng nhắc đến những tập tục này, còn Thiên Sắc vốn có tình cảm với Phong Cẩm do đó nhớ rất kỹ. Sau khi hai người bày tỏ nỗi lòng, Phong Cẩm tự tay ủ rượu, còn Thiên Sắc tìm thiên tàm ti dệt thành gấm đỏ. Hai người đổ rượu vào bình, đậy nắp, phủ gấm đỏ.
Lúc ấy, trong các đệ tử của Trường Sinh đại đế, ngoại trừ Bạch Liêm cố gắng vô vọng với Thiên Sắc thì tất cả đều nghĩ không có gì bất ngờ xảy ra, còn chen chúc đến chúc mừng, vui vẻ nói đợi đến lúc hai người nước chảy thành sông sẽ thành thần tiên quyến lữ, nhất định phải đem những bình rượu này lên núi Côn Luân để uống chúc mừng cho sảng khoái.
Đáng tiếc, vợ chồng còn chưa thành đã mỗi người một ngã, tình lang biến thành kẻ xa lạ, để lại người con gái mặc áo cưới đỏ rực với vết thương lòng sâu sắc cùng bình nữ nhi hồng không người uống chung.
Trước kia, Thanh Huyền không biết lai lịch hầm rượu này, cũng từng uống trộm với Lam