Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3635 lượt.
Không, mùi vị đúng là không tệ chút nào. Nhưng hôm nay biết được lai lịch của nó, cậu chẳng vui chút nào, chỉ muốn Lam Không mau mau uống hết cho đỡ chướng mắt phiền lòng.
Đêm đó, chuẩn bị cho Nhục Nhục xong, cậu trở về phòng ngủ nhưng lăn qua lăn lại mãi không ngủ được. Nằm nghĩ mãi, cuối cùng cậu mặc áo đến tẩm phòng của Thiên Sắc.
Quả nhiên, Thiên Sắc còn thức chép kinh!
Thanh Huyền cảm thấy hơi kỳ lạ. Trước đó cậu và sư phụ ở chung một phòng chưa bao giờ thấy sư phụ ngủ, ngay cả nhắm mắt dưỡng thần cũng không có, chỉ chép kinh Phật không ngừng, hệt như vĩnh viễn không biết mệt mỏi!
“Sư phụ.” Cậu khẽ kêu một tiếng, vì che giấu tâm trạng mất tự nhiên từ đáy lòng nên cố ý đến trước bàn, cung kính cúi đầu, vô tình phát hiện hôm nay Thiên Sắc chép kinh không dùng mực mà là thứ gì đó đỏ sẫm, nhìn kỹ là là Hòa Thủy Son!
Vết mực đỏ trên giấy Tuyên Thành trắng muốt giống như khắc từng vết thương khiến Thanh Huyền cảm thấy đau đớn. Đến giờ khắc này cậu mới nhận ra, trong trí nhớ của cậu sư phụ chưa bao giờ trang điểm, ngay cả cây trâm cài đầu cũng là trâm gỗ.
Không biết vì sao, nhìn y phục màu đỏ trên người Thiên Sắc, rồi nhìn vết mực son đỏ thẫm và nghĩ tới rượu nữ nhi hồng trong hầm, Thanh Huyền cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu. Cậu biết, không phải sư phụ không muốn bỏ bộ y phục đỏ này, mà chỉ vì trong lòng chưa quên được người kia. Sư phụ cũng biết nữ nhi hồng trong hầm đã bị uống trộm không còn bao nhiêu, chỉ là đã không còn lý do mở tiệc chiêu đãi người khác nên rượu này cũng giống như lỗ hổng trong trái tim, dần tan biến theo thời gian?
Thanh Huyền càng nhìn Thiên Sắc càng thấy bản thân xúc động. Có thể cảm nhận được nỗi đau đớn và thất vọng ngày đó khi sư phụ bị phụ lòng, nhưng lúc này cậu lại không biết phải an ủi như thế nào, đành kiếm chuyện nói: “Sư phụ đồng ý cho Nhục Nhục đến Đông Cực, Thanh Huyền không biết phải làm thế nào để cảm tạ ơn của sư phụ… Hay là, sư phụ cũng nhận nó làm đồ đệ đi…”
“Bái sư nhận đồ đệ phải có cơ duyên, nó và vi sư không có duyên, nên không thể nhận được.” Thiên Sắc không phát hiện ra sắc mặt của Thanh Huyền, hơi ngừng cây bút lông sói trong tay, cũng không ngẩng đầu chỉ bình thản từ chối quyết định của cậu. Tuy rằng xưa nay nàng rất lạnh nhạt, nhưng đối với Thanh Huyền vẫn kiên nhẫn hơn bình thường: “Đứa bé này ở Yên sơn được bao lâu tùy thuộc vào vận mệnh của nó, chắc chắn sẽ có một ngày nó rời đi.”
Thiên Sắc vốn không nghĩ nhiều, nhưng Thanh Huyền lại cảm thấy hơi đặc biệt.
Nếu bái sư nhận đồ đệ là cơ duyên thì điều này chứng minh cậu khác hẳn trong mắt sư phụ đúng không?
Vì suy nghĩ này, cuối cùng cậu đã dũng cảm hỏi vấn đề vướng mắc trong lòng.
“Sư phụ, người vẫn còn nhớ người đó sao?”
Thiên Sắc không nghĩ cậu sẽ hỏi như thế, nàng ngạc nhiên ngẩng đầu lên, biết rõ cậu nói đến Phong Cẩm nhưng vẫn là hỏi ngược lại theo bản năng: “Nhớ ai?”
“Chẳng phải là —” Thanh Huyền cắn chặt răng, không quản đến lệnh cấm trước đây sư phụ từng nói ‘Ai nhắc đến tên này, lập tức rời khỏi Yên sơn’, thốt ra cái tên đó: “Chẳng phải là Phong Cẩm đó sao!’
Nghe Thanh Huyền nhắc tới cái tên ngỡ rằng đã lãng quên, Thiên Sắc hơi ngạc nhiên, sắc mặt nhanh chóng trầm xuống, ngay cả đôi mắt cao ngạo bức người cũng trở nên u ám nặng nề, sâu trong đáy mắt là sự bình tĩnh trước cơn bão lớn.
“Thanh Huyền, ngươi nên biết —” nàng đặt cây bút lông sói xuống, chậm rãi lên giọng pha chút giận dữ, gằn từng chữ bộc lộ giới hạn cảm xúc của bản thân: “Ai nhắc tới cái tên này trước mặt ta, phải lập tức rời khỏi Yên sơn!”
Thanh Huyền cũng hiểu mình không nên tự tiện chạm vào vướng mắc trong lòng sư phụ. Nhưng lúc này nhìn khuôn mặt tức giận của Thiên Sắc, cậu đột nhiên có cảm giác không nói nên lời, vừa chua chát vừa cay đắng, khiến cậu càng ghen tị với Phong Cẩm.
“Thanh Huyền biết mình không nên nhắc đến chuyện này!” Cậu khẽ cắn môi, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Thiên Sắc. Có lẽ biết hôm nay khó thoát khỏi trừng phạt nên không cần bận tâm nữa, kiên quyết ngẩng đầu nhìn Thiên Sắc, nhất quyết nói hết suy nghĩ trong lòng: “Sư phụ không cho người khác nhắc tới cái tên này không có nghĩa là sư phụ đã quên. Người từng chỉ dạy Thanh Huyền, chứng ngại trong lòng nhất định phải đối diện không được trốn tránh, nhưng chẳng phải bây giờ sư phụ đang trốn tránh sao?”
Thật không ngờ Thanh Huyền lại nói năng hợp tình hợp lý như vậy, lúc này Thiên Sắc không biết nên phản bác lại thế nào cho phải.
Nghe những lời như vậy là biết ngay tính tình Thanh Huyền đơn thuần, muốn nói giúp cho mấy người kia. Thiên Sắc chợt bật cười, không vạch trần mấy sư huynh đệ chẳng mấy tốt lành của mình, chỉ nhìn cậu: “Ngươi thấy vi sư rầu rĩ không vui hồi nào?”
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Lúc này, Thanh Huyền mới ngẩng đầu lên, cảm giác nóng mặt đã không còn, giống như đang hỏi vặn lại nhưng trong lòng vẫn thầm bất mãn với Phong Cẩm vì mình bị bỏ rơi: “Mỗi lần sư phụ rầu rĩ không vui, lúc nói chuyện với Thanh Huyền sẽ kh