Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3696 lượt.
h lan xa ngàn dặm. Đôi mắt sắc bén tựa như hai lưỡi dao sắc, đủ khiến người bị nhìn lạnh buốt toàn thân, cảm giác đó khiến người ra không rét mà run, ấy vậy mà không hề ngửi thấy một chút máu tanh: “Chưởng giáo sư huynh, có lẽ ngày thường công vụ bận rộn, thế nên dạy dỗ đệ tử qua loa, sơ sài. Hôm nay lại phải nhờ một tiểu bối đến giúp ngươi dạy bảo đồ đệ, chẳng biết cảm nghĩ của Chưởng giáo sư huynh ra sao?”
Phong Cẩm không nói một lời, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng,khẽ liếc nhìn qua đồ đệ. Cuối cùng y chỉ trầm giọng ném một câu nặng nề lạnh lẽo: “Nếu đã vậy, đành phải làm phiền sư điệt giúp ta dạy dỗ đồ nhi thêm chút nữa!”
Thật ra, ở đằng sau Thanh Huyền không chỉ có Bạch Liêm và Phong Cẩm, mà còn có Lam Không, Mộc Phỉ, Linh Sa, Quảng Đan và một đám người, cả Thiên Sắc cũng đứng giữa đám đông. Đứng đầu đám người là một ông lão tiên phong đạo cốt, chòm râu bạc trắng, khuôn mặt gầy gò bình thản thong dong, tóc dài búi cao, áo choàng chạm đất, tay cầm phất trần.
Thanh Huyền không biết ông lão này, nhưng cũng đoán được người này thân phận không tầm thường, hắn vội cúi đầu, lén lút quan sát phản ứng của Thiên Sắc.
Quả nhiên, sắc mặt Thiên Sắc vẫn như bình thường nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo giá băng, dường như nàng đang cố kiềm nén phẫn nộ, lửa giận lẳng lặng bốc lên, một tấc một tấc càng ngày càng sáng rõ như muốn thiêu đốt.
Lòng Thanh Huyền thầm ảo não, không dám giải thích, chỉ giấu bàn tay bị bỏng ra sau lưng, cúi đầu xuống.
Ông lão râu tóc dài bình tĩnh lướt nhìn mọi người, vuốt đám râu dài, ông chăm chú quan sát Thanh Huyền. Trong giây lát, ông trầm giọng cất lời, khuôn mặt gầy gò hững hờ bình thản: “Vi sư xuất quan sớm hai ngày, thật không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng hoành tráng thế này. Thân là Chưởng giáo lại ngang nhiên giương cung bạt kiếm với sư đệ trước cửa Ngọc Hư Cung, không ai nhường ai, cả hai xem tình cảm sư huynh đệ ngày xưa không đáng một đồng. Mà đám đồ tôn lại càng thẳng thắn, phóng khoáng, xuống tay tàn nhẫn ngay trong Ngọc Hư Cung. Không tệ, không tệ đâu, các ngươi quả thật càng ngày càng giỏi mà.”
Hóa ra, ông lão này chính là Nam Cực Trường Sinh đại đế.
Mọi người nghe xong, cũng biết sư tôn tức giận, không một ai dám mở miệng, thế nên bốn phía lặng ngắt như tờ.
Một lúc lâu sau, Nam Cực Trường Sinh đại đế mới hơi nhíu mày, đôi mắt dưới hàng mày trắng hơi nhướng lên, rồi lập tức hạ xuống, lời nói nghiêm nghị cất lên: “Uy lực của Tam vị chân hỏa không tầm thường. Thiên Sắc, con mang Thanh Huyền đi trước, cẩn thận xem vết thương của nó thế nào.” Ông dặn dò ngắn gọn rồi xoay người nhìn một đám đồ tử đồ tôn đang cúi đầu: “Những người khác theo ta đến chính điện.”
******
Vừa quay về Ngô Cư, còn chưa kịp ngồi xuống, Thanh Huyền đã vội vội vàng vàng dùng bàn tay trái chưa bị thương kéo ống tay áo Thiên Sắc, cuống quýt giải thích: “Sư phụ, Thanh Huyền thật sự không gây sự…”
“Vi sư biết ngươi không kiếm chuyện sinh sự, nhưng tại sao ngươi lại dùng tay không bắt lấy Kim giao tiên của Tử Tô?” Thiên Sắc vỗ vai hắn, ấn hắn ngồi xuống ghế. Nàng nắm bàn tay phải bị thương của hắn lên xem, vừa xem vừa bất đắc dĩ thở dài, đôi mắt u tối, nét mặt phức tạp. Bất chợt như có một vật sắc bén đâm thẳng vào trái tim nàng, vô cùng đau đớn, đôi tay đang nắm lấy bàn tay hắn bất giác cứng đờ: “Xem xem bàn tay của ngươi, bị đốt thành thế này… có biết đau hay không?”
Nàng không hề chú ý vẻ đau xót bất giác xuất hiện trên khuôn mặt nàng. Mà Thanh Huyền lúc này đang ngơ ngẩn nhìn biểu cảm của nàng, hắn có chút say sưa, dường như vết bỏng đau đớn trên lòng bàn tay kia chẳng đáng là gì.
Hắn theo bản năng muốn đáp một câu “Không đau…”, vì không muốn khiến nàng lo lắng. Nhưng trông thấy nàng nhíu chặt mày, lo lắng âu sầu, hắn đột nhiên thấy đắc ý một cách khó hiểu. Thanh Huyền trừng to mắt, cố làm ra vẻ mình chịu uất ức rất khổ sở, hắn cúi đầu đáp: “Đau!”
Với một người xưa nay luôn kiên cường như Thanh Huyền mà giờ lại kêu đau, Thiên Sắc đoán chừng vết thương trên bàn tay rất nặng. Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chẳng băn khoăn gì nhiều nữa.
“Xem ra, chưa đủ mười ngày nửa tháng, vết thương của ngươi e rằng không thể lành lại.” Nàng sốt ruột một cách khó hiểu, hơi khom người, cúi đầu sát xuống nhìn miệng vết thương. Lúc đó nàng chỉ nóng lòng mà không hề ý thức rằng dáng vẻ cúi đầu của mình trông rất rung động lòng người. Chiếc cằm nhọn dùng một đường cong tinh tế hòa vào chiếc cổ mảnh khảnh, tựa như một mảnh bạch ngọc ấm áp, đẹp lộng lẫy, mê hoặc lòng người.
Thanh Huyền bỗng cảm thấy cổ họng căng cứng, hắn bất giác cúi đầu xuống muốn gần nàng thêm chút nữa, thật không ngờ lại đúng lúc Thiên Sắc ngẩng đầu lên.
Trong tích tắc, môi của hắn lơ đãng chạm lướt qua môi nàng, để lại một cảm xúc mềm mại khiến lòng người bay bổng.
Thanh Huyền đờ người, Thiên Sắc cũng ngẩn ngơ!
Đó chẳng qua là một cái chạm nhẹ, thật sự không thể xem là một nụ hôn.
Nhưng đôi môi nhẹ nhàng lướt qua, tựa như chuồn chuồn lướt trên mặt nước. M