Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3701 lượt.
ặc dù đó chỉ là cảm giác mềm mại thoáng qua, không hề có mùi vị gì cả, nhưng cái chạm nhẹ này đã đủ làm Thanh Huyền chấn động tâm hồn.
Hắn không nghĩ rằng sẽ xảy ra một bất ngờ tuyệt diệu đến vậy, hắn cũng không ngờ cảnh tượng xuất hiện trong mơ vô số lần lại có ngày trở thành sự thật.
Thật ra, hắn luôn cực kỳ xấu hổ với giấc mộng xuân hoang đường đó, hắn không dám kể với bất kỳ ai. Thậm chí, hắn lúc nào cũng lo lắng đề phòng, thấp thỏm bất an, hắn sợ một ngày nào đó sư phụ đột nhiên muốn đi vào giấc mộng của hắn và người sẽ biết rõ suy nghĩ tà ác ẩn sâu trong giấc mơ của hắn. Cảnh tượng trong mơ khiến hắn đắm chìm, lún sâu, lúc nào cũng nhớ nhung ao ước. Hắn hiểu rất rõ mình cứ thế này là không tôn trọng, bôi nhọ sư phụ, phụ lại sự dạy bảo của người, nhưng hắn thật không có cách nào khống chế được bản thân.
Hắn thừa nhận, có đôi khi hắn đứng sau lưng sư phụ, lòng lại đột ngột bùng lên xúc động muốn giang đôi tay ra ôm chặt lấy người. Hắn muốn vươn tay vuốt phẳng đôi mày nhíu chặt, khiến người quên kẻ vô tình vô nghĩa kia. Hắn khát khao nắm lấy tay người, ấp ủ vỗ về gò má người, hai người sẽ tựa vào nhau như hành động của tất cả những đôi nam nữ trên trần thế này vẫn thường làm.
Có ai tới nói cho y biết, cảnh y thấy không phải là ảo giác chứ?
Sư muội cùng tên tiểu tử Thanh Huyền lén trốn trong phòng ngủ hôn nhau say đắm, quyến luyến khó rời như vậy?
Trong khoảnh khắc đó, rất nhiều suy nghĩ lướt qua đầu y.
Chẳng lẽ là do lúc nãy thấy Thanh Huyền bảo vệ danh dự của nàng, vì nàng mà dám dùng tay không bắt lấy Kim Giao Tiên. Bàn tay bị cháy đen vô cùng thê thảm thế mà còn nghiêm nghị tát Tử Tô một bạt tai, nên sư muội cảm động? Vì thế, nàng thừa dịp chữa thương, dùng một nụ hôn ngây ngất đất trời an ủi Thanh Huyền đang bị thương sao?
Y theo bản năng xoay xoay lọ thuốc cầm trên tay, trong phút chốc Lam Không nở một nụ cười như đóa hoa lau đỏ rực. Thậm chí, còn có lòng tốt muốn xen vào đề nghị một câu…
Sư muội, nếu muội thật sự đau lòng vết bỏng trên bàn tay Thanh Huyền, chi bằng muội cứ song tu với hắn! Song hành song tu, cùng nhau ngộ đạo, điều hòa âm dương, hai bên đều có lợi, có lẽ hiệu quả chữa thương còn vượt xa nụ hôn này.
Ừ, đương nhiên là y đến không đúng lúc rồi, chưa biết chừng lúc này người ta đang trào dâng cảm xúc, muốn tạo thêm không khí. Bước tiếp theo sẽ lăn lên giường quấn quít nhau như loài hoa gai, bước vào cảnh giới cao nhất của song hành song tu. Bây giờ hai người bị kẻ rãnh rỗi như y cắt ngang…
Thật sai lầm, sai lầm quá! Lúc này, y chỉ mong đôi uyên ương có thể làm như không thấy mình, để mặc y lặng lẽ lui ra ngoài, tựa như y chưa bao giờ xuất hiện ở đây!
Đáng tiếc, trong chớp mắt, y bắt gặp đôi bích nhân đang hôn nhau say đắm tựa như loài uyên ương kinh hoàng trên mặt hồ, hoảng hốt tách ra. Sắc mặt Thanh Huyền hơi bất ổn, thoắt đỏ thoắt trắng, nhìn kiểu gì cũng giống đang ngượng ngùng, xấu hổ. Mà Thiên Sắc lại nhíu chặt mày, lúc quay đầu nhìn y, ánh mắt nàng cực kỳ hung dữ, đôi mắt trong vắt ngưng tụ tia sáng lạnh lẽo giá băng, nét mặt dữ dằn không hề che giấu cơn giận bừng bừng.
“Nếu huynh dám ăn nói bậy bạ với người khác khiến tin đồn lan ra, ta cắt lưỡi huynh!” Nàng đột ngột cất tiếng, từng lời vô tình như moi tim khoét xương, tuy nhẹ nhàng nhưng lại dậy lên phong ba bão táp, tỏ rõ rằng nàng đã nói thì sẽ làm!
Không phải Lam Không chưa từng thấy nét mặt đó của Thiên Sắc, nếu y nhớ không nhầm, ánh nhìn kiêu ngạo, thần thái vô tình đó, chính là nét mặt khi nàng quét sạch ngàn quân ma tộc năm xưa. Càng nghĩ sống lưng càng lạnh toát, y rùng mình, đầu cuống cuồng gật lấy gật để, đặt chai thuốc trong tay xuống, như bị lửa thiêu mông vọt chạy ra ngoài.
Thiên Sắc liếc nhìn Thanh Huyền, không nói câu nào, nàng mở bình thuốc ra, bôi thứ thuốc đen đen lên lòng bàn tay hắn.
Thanh Huyền ngồi trên ghế, nhìn Thiên Sắc mà ngừng thở. Động tác bôi thuốc nhẹ nhàng tựa như làn gió thoảng qua mặt, hắn cảm nhận được lớp thuốc mát lạnh, vết bỏng trên tay dần dần bớt đau đớn. Nhưng mà, nét mặt Thiên Sắc vẫn bình thản, lạnh nhạt tựa như chưa hề có chuyện gì xảy ra, không có gì khác thường. Tuy nhiên nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện đã có điều gì đó khác biệt, đó là cảm giác bối rối quẫn bách, ngập tràn nỗi lo sợ bất an chẳng thốt nên lời bao trùm bầu không khí.
Hắn cũng không hiểu lúc nãy mình bị gì nữa, trong khoảnh khắc đó hắn như bị ma ám, vươn tay ôm lấy sư phụ, không nói một lời mà hôn người. Hành động đại nghịch bất đạo như vậy dù có bị thiên lôi đánh chết cũng chẳng thể oán trách! Nhưng hôm nay, tuy hắn thất vọng vì hành động lỗ mãng của mình nhưng lại không hề hối hận, thậm chí các giác quan của hắn vẫn đang tự hồi tưởng lại từng chi tiết nụ hôn vừa nãy.
“Sư phụ, lúc nãy Thanh Huyền…” Hắn vươn tay bàn trái chưa bị thương muốn kéo lấy cánh tay Thiên Sắc, muốn thanh minh hành động như bị ma ám vừa nãy, nhưng chỉ mới lên tiếng hắn đã cảm thấy mình bí từ. Dù sao, những việc không nên làm cũng đã làm, bây giờ dù giải thích thế nào đi nữa, cũng thừa thãi mà t