Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3762 lượt.

cảm giác bay bổng như vậy khiến hắn hận không thể đắm chìm cả đời. Nếu không phải Hạo Thiên đột nhiên xuất hiện, phá vỡ hết tất cả, hắn còn nghi ngờ rằng giấc mộng này là duy nhất sẽ không bao giờ có nữa, khiến hắn càng thêm khao khát vào mong đợi.
Hắn cũng nghĩ đó chỉ là một giấc mộng mờ mịt, nhưng ở Cửu Tiêu điện hắn đột nhiên phát hiện một chuyện đầy ngạc nhiên.
Là giấc mộng gì mà lưu lại những dấu vết chân thật đến vậy?
Chuyện này e là chỉ mặt dày như hắn mới dám hỏi sư phụ!
“Sư phụ đừng phủ nhận.” Đôi mày kiếm tuyệt đẹp cong lên, hắn cả gan áp sát mặt mình vào, đôi môi cháy bỏng như sắp hôn lên tai nàng. Bàn tay lướt nhẹ vén mái tóc rối sau gáy nàng. Hắn cúi đầu sát bên tai, thì thầm đầy thân thiết như tình nhân: “Sau gáy của người vẫn còn dấu hôn trong giấc mộng vừa rồi.”






Chát!
Một bạt tai không nương tình tát thẳng vào mặt Thanh Huyền, hòa trong âm thanh chát chúa vang dội là sự xấu hổ và giận dữ không thể kiềm chế. Bàn tay trắng nõn gầy guộc run lên nhè nhẹ vì phẫn nộ, khuôn mặt vốn đang ửng hồng vì thất thố ngượng ngùng, giờ đây đã nhuốm lửa giận đỏ như ráng chiều!
Thanh Huyền không thể ngờ mình lại bị tát vào lúc này, cho nên khi một dòng chất lỏng nóng hầm hập từ từ trào ra khỏi mũi, thế mà hắn vẫn không hề phát giác. Thanh Huyền sững sờ ngay tại chỗ, sự bất ngờ tràn ngập đáy mắt.
Hắn theo sư phụ đã rất lâu, từ trước tới giờ sư phụ chưa từng nặng lời một lần nào chứ đừng nói là đánh, ngày thường dù khiển trách hắn sư phụ đa phần đều dùng lời nhỏ nhẹ, khuyên răn. Nhất là sau khi ỷ vào bàn tay đang bị bỏng mà hôn sư phụ, hắn bắt đầu dùng phương pháp vừa đe dọa vừa giả vờ đáng thương để khiến sư phụ quên đi ý định bỏ lại hắn ở Trường Sinh Cung. Chính từ lúc đó, hắn mới cảm thấy, vị trí của mình trong lòng sư phụ không hề giống người bình thường.
Cũng vì ý nghĩ thấy ấy mới khiến hắn vì được chiều mà càng ngày càng kiêu ngạo trên Tây Côn Luân gần đây. Nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng với dục niệm thiêu đốt xương tủy, một lòng một dạ yêu quý sư phụ, trong tâm trí hằng ngày đều là giấc mộng tươi đẹp “Tóc mây búi lệch, nỉ non cùng người, rèm thưa gấm rũ đắm say cõi lòng” (*), cho nên lời nói và cử chỉ ngày càng không kiêng nể ai.
Ngắm nhìn nữ tử mình yêu quý từ lâu đang đứng trước mắt, trái tim Thanh Huyền đau đớn run rẩy, vạn sợi tơ tình quẩn quanh tim, khiến thể xác và tinh thần hắn rách toạc, hắn không biết phải đối đáp thế nào.
Thanh Huyền vẫn còn trong trạng thái kinh ngạc ngơ ngác, một lúc lâu sau mà vẫn chưa kịp hoàn hồn, Thiên Sắc hơi nheo mắt, đẩy phắt hắn ra, nhíu chặt mày lại, lời nói và đôi mắt đen thẫm như nền trời ẩn chứa sự thâm trầm và nghiêm khắc: “Nếu ngươi còn dám tự tung tự tác làm chuyện không biết xấu hổ, vi sư sẽ đánh chết ngươi.”
Bị đẩy ra đột ngột, Thanh Huyền lảo đảo, va vào chiếc bàn sau lưng, hắn theo bản năng đưa tay phải ra vịn, nhưng bất ngờ chạm phải vết thương chưa lành trên bàn tay phải. Cúi đầu, hắn nhìn vết bỏng trên bàn tay mình, nét đau thương lấp loáng lóe qua ánh mắt, thậm chí nỗi chua xót đã hòa vào toàn bộ hơi thở, nghẹn lại ở yết hầu.
“Thanh Huyền biết sai rồi ạ.” Cúi đầu khẽ đáp, hắn không dám ngẩng đầu nhìn nàng, Thanh Huyền cảm nhận được có thứ gì đó đang trào ra mũi mình, hắn dùng bàn tay quệt quệt mũi, lúc này hắn mới phát hiện trên mu bàn tay toàn máu!
Màu đỏ sẫm đó giống hệt màu y phục của sư phụ, mang theo nỗi đau thương khiến lòng người hoảng hốt. Mà trái tim hắn tựa như vết máu lem luốc kia, một cảm giác chẳng biết là chua xót hay là đau khổ âm thầm dâng lên trong lòng, hắn muốn trốn tránh cũng không được. Chẳng hiểu vì sao, khoảnh khắc đó, hắn đột ngột nhớ tới những lời ác độc mà tiểu hoa yêu Chu Ngưng từng mắng sư phụ trước khi lên Tây Côn Luân…
Đừng tưởng rằng không ai biết ngươi và cái gã họ Phong đã làm cái việc không biết xấu hổ kia ở dốc Lưu Tuyền, ngươi gieo nhân xấu, thì đáng nhận quả xấu, đáng bị người ta bội bạc…
Trái tim hắn bỗng đau thắt lại, tựa như có một cây kim cực nhỏ cực sắc bất ngờ đâm vào trái tim mà hắn chưa kịp phòng bị, đâm tràn ra nỗi cô đơn vạn dặm, mờ mịt hoảng loạn, đau đớn và khủng hoảng, nhưng tất cả lại chỉ có thể biểu hiện bằng một nét đau thương thoảng qua đáy mắt..
Rốt cuộc chuyện không biết xấu hổ kia là chuyện gì?
Có lẽ chính là bước cuối cùng của nỗi khao khát tột độ trong những giấc mơ của hắn.
Cũng có thể sư phụ ghét cay ghét đắng nó, cho nên người mới gọi thứ đó là hạ lưu, không biết xấu hổ.
Sư phụ chắc chắn còn rất yêu Phong Cẩm, nếu Chu Ngưng không nói bậy, có lẽ người đã từng có tiếp xúc xác thịt với Phong Cẩm. Nếu không thì tại sao đã qua ngàn năm mà người vẫn chưa quên được?
Hắn không biết người và Phong Cẩm đã từng có kỷ niệm thế nào, tình cảm ra sao. Có phải sư phụ vẫn muốn gỡ bỏ khúc mắc, nối lại tình xưa với Phong Cẩm?
Mà hắn, là thứ gì đây? Hắn tự mình đa tình giúp sư phụ trút giận, nhưng chưa từng nghĩ rằng có lẽ sư phụ không hề cảm kích hắn. Thanh Huyền chưa bao giờ muốn c