Tác giả: akiaki
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/447 lượt.
nắng nhưng nơi này vẫn mát. Điều khiến Hiểu nguyệt vừa ý nhất chính là hồ nước tại nơi này. Nó cho nàng cái cảm giác mát mẻ, dễ chịu.
Nàng đến cánh rừng nhỏ sau núi, nơi này địa thế rất thích hợp bày trận. Lúc trước đến đây, nàng đã tìm ra nơi này. Nhớ lại trong đầu những gì đã thấy qua, nàng bắt đầu sắp đặt những phiếm đá. Một trận pháp nhanh chóng mở ra, giờ chỉ chờ có người bước vào khởi động trận pháp. Học lỏm lâu rồi, thế nhưng nàng cũng chỉ mới bày những trận nhỏ trong phòng vây Tiểu Ngọc, chưa một lần bày trận thực sự. Đang vui vẻ bước lui khỏi trận, bỗng nhiên nàng động phải phiếm đá trong trận, khởi động trận pháp vây hãm chính mình trong đó.
Nguyệt Phù kinh hoảng nhìn trận pháp xoay chuyển. Nàng học lỏm bày trận, nhưng chưa từng học cách phá giải chúng. Có phải nếu không có ai phát hiện ra, nàng sẽ chết trong trận pháp chính mình bày ra?
Đang kinh hoảng thì nàng nghe thấy tiếng ngáp dài của một người. Hắn nằm trên một nhánh cây gần đó và nhánh cây kia cũng nắm trong trận pháp của nàng.
Trên nhánh cây cao rậm rạp, một thanh niên chừng hai mươi tuổi, một thân hắc bào ngũ quan tuấn tinh tế, hoàn hảo đến mức mê hoặc lòng người. Nàng chưa từng gặp qua một người nào có khuôn mặt hoàn hảo như hắn. Khuôn mặt hắn góc cạnh đậm khí chất nam nhân. Cái mũi cao thẳng tắp, đôi mắt phượng sâu hút hồn người, bờ môi với những đường nét mê hồn. Toàn thân toát ra vẻ phong trần quyến rũ. Nếu một người có khuôn mặt yêu nghiệt, thường sẽ thiếu đi một chút nam tính trong vẻ đẹp yêu nghiệt đó. Còn những người khuôn mặt góc cạnh, nam tính thường chỉ mang đậm nét phong trần. Ở hắn, rõ ràng toát lên vẻ phong trần, nam tính. Thế nhưng vẫn thu hút ánh nhìn của người khác, bởi mĩ mạo quá sức hoàn hảo đến mê người của mình. Hắn vươn vai mệt mỏi nhìn xuống trận pháp phía dưới.
- Ôi trời, chỉ ngủ quên một lát, lại bị tên rảnh rỗi chết tiệt nào bày trận nhốt lại thế này ? Vừa nói hắn vừa đưa mắt hướng về phía Nguyệt Phù vẫn còn kinh ngạc.
- Ồ, tiểu cô nương, nàng cũng thật không may giống ta nhỉ….Vừa nói hắn vừa nghiến chặt hàm răng khó nghe ra vui buồn trong lời nói.
Bị Nhốt Vào Trận….
Chàng thanh niên trên cây khẽ lắc mình đã đến bên cạnh thiếu nữ kia, hắn thú vị nhìn vẻ mặt trợn to mắt, há to miệng, kinh ngạc của nàng. Nhìn vẻ kinh ngạc kia của nàng hắn thầm nghĩ , nàng hẳn không thể ngờ hắn cũng ở trong trận nên mới kinh ngạc đến vậy. Nhìn trang phục trên người nàng, hắn khẽ nhíu mày, nheo đôi mắt phượng lại , mỉm cười nhìn nàng :
- Nàng là nha hoàn tướng quân phủ ? Nguyệt Phù nghe hắn hỏi mới giật mình hoảng hốt, thoát khỏi ngơ ngẩn nãy giờ,bởi dung nhan mĩ mạo kia đột nhiên tiến sát đến nàng. Nàng lùi lại sau vài bước, cố dời tầm mắt mình ra khỏi mĩ mạo kia của hắn lắp bắp trả lời.(akiaki : mê trai thấy ớn).
- Ta…ta…ta vì sao phải nói cho ngươi biết chứ. Nàng không phủ nhận, nhưng cũng không muốn trả lời câu hỏi kia của hắn.Trang phục trên người nàng thực sự là trang phục nha hoàn của tướng quân phủ. Trong vòng mười dặm quanh đây hầu như ai cũng có thể nhận ra. Họ nhận ra cũng không lấy làm gì lạ, bởi Trầm Thiên là một tướng quân được muôn dân kính nể. Nàng cũng vì nể phục ông mới mạo danh con gái ông vào phủ học lén trận pháp. Bản thân nàng cũng không rõ vì sao không muốn dối gạt kẻ đang đứng trước mặt mình. Thật kỳ lạ, nàng từ khi nào lại chột dạ vì nói dối kia chứ. Cuộc sống hiện tại của nàng, chẳng phải chính là một giả dối lớn nhất đó sao ?
- Không muốn nói cho ta biết sao ? Tiểu cô nương, chúng ta cùng xui xẻo như vậy bị nhốt vào trận, nói không chừng sẽ chết trong này…. Hắn vừa cười vừa nói, trong giọng nói không mang theo sự nghiêm túc nào, cứ như hắn đang trêu đùa nàng. Nhưng Nguyệt Phù không chút tức giận, nàng chỉ nghiêm túc nhìn sâu vào mắt hắn hỏi :
- Ta biết….thế nhưng….
- Nhưng sao ? Nguyệt Phù vội vàng hỏi, thì ra hắn thực sự biết phá trận nha….vậy thì thật may mắn….
- Nhưng hiện giờ ta còn ngủ chưa đủ giấc, không có tâm trạng phá trận…..Hắn mệt mỏi ngáp dài,thực ra hắn đang định đi ngủ. Nhưng vừa tìm được một tán cây vừa ý, địh đánh một giấc ngủ trưa. Vậy mà nàng từ đâu chạy đến, lại muốn nhốt hắn vào trận pháp. Dĩ nhiên bản thân gặp họa, phải kéo luôn kẻ khác xuống nước với mình. Nên hắn lẳng lặng khởi động trận pháp, kéo nàng cùng hắn vào trận.
- Này…Ngươi….Nguyệt Phù trợn to mắt, há to mồm tức giận đến nghẹn họng, nhìn kẻ kia quay trở lại tán cây mà lúc trước hắn xuất hiện kia, tiếp tục nhàn hạ thảnh thơi thưởng thức giấc ngủ trưa.
Phá Trận
Thời gian trôi qua, khi mặt trời bắt đầu đỡ gay gắt hơn Nguyệt Phù nhìn trời thầm tính toán. Đã hơn hai canh giờ rồi, thế nào nha đầu Tiểu Ngọc sẽ lại lải nhải cho xem. Sau này, muốn nha đầu kia bao che , để trốn ra ngoài, hẳn rằng sẽ không dễ nữa.
- Này…, này….ngươi ngủ đủ chưa hả ? Mau dậy phá trận đi… xem như ta năn nỉ ngươi đó, làm ơn đi…. Nguyệt Phù ngày càng gấp h