Tác giả: akiaki
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/445 lượt.
n dù biết sẽ đem phiền phức đến cho mình.
Thát Tử Linh cũng buộc hắn vào hai khúc cây khô, kéo về phía sau Tướng quân phủ. Dĩ nhiên không phải đi cửa sau mà đến đó, nói gì thì nói ở phủ tướng quân cửa sau cũng có lính gác. Nàng đường đường đi ra cửa chính dâng hương, nay sao có thể len lút trở về từ cửa sau. Sở dĩ kéo ra phía sau phủ tướng quân, vì ở đó có một cái lỗ chó, nơi mà nàng hay dùng để trốn ra phủ, học trộm trận pháp. Theo đường cũ nàng thuận lợi đưa hắn về phòng của mình. Vừa vào trong phòng Tử Linh gặp Tiểu Ngọc, chẳng biết nha đầu kia dùng cách gì mà có thể thoát khỏi mọi người trở về phủ an toàn.
Nhưng hiện nay nàng đâu còn tâm trạng mà nghĩ đến việc đó nữa. Hiện giờ điều nàng bận tâm chính là sinh mạng của hắn.
- Tiểu thư…sao cô về trễ vậy…cô làm em lo chết được . Người này…người này là ai…vì sao lại đem về đây…. ??Tiểu Ngọc vừa nhìn thấy tiểu thư nhà mình thì hớn hở chạy lại, nhưng ngay sau đó nàng phát hiện ra một nam nhân lạ bị thương, được tiểu thư kéo về.
Thực ra với hắn, thương tích kia không quá nghiêm trọng. Nhiều năm đi lại trên giang hồ, đối mặt với sinh tử là việc hắn thường xuyên gặp phải. Có những thời khác hắn đứng trước tử môn quan còn gần hơn so với hôm qua. Chiều qua dù nàng có bỏ mặc hắn lại cánh rừng đó, hắn vẫn không việc gì. Bởi hắn tự phong bế cơ thể lại để chữa thương nên hơi giống kẻ đang hấp hối.
Nàng dùng đôi tay nhỏ bé, kéo hắn từ trên núi về Tướng quân phủ có bao nhiêu vất vả, hắn đều biết cả. Hắn chỉ không thể cử động thân mình, nhưng ý thức hắn thì biết rõ hết thảy mọi thứ đang diễn ra. Tiểu cô nương kia gọi nàng là tiểu thư, thì ra nàng chính là con gái của tướng quân Trầm Thiên. Nhưng Trầm tướng quân có đến hai nhi nữ, nàng là Hiểu Nguyệt Phù hay Trầm Nhã Nhi. Thương Vũ đưa tay điểm huyệt ngủ Tử Linh rồi đưa mắt nhìn thuộc hạ đang quỳ gối phía dưới kia nhận mệnh của hắn.
- Trở về nói lại với phụ thân ta…hôn sự với nhà Trầm tướng quân ta sẽ không phản đối nữa
Kẻ kia chỉ khẽ gật đầu rồi nhanh chóng rời khỏi. Đến lúc này hắn mới đưa tay giải huyệt ngủ cho tiểu cô nương bên cạnh. Cựa mình một cái, nàng mơ màng mở mắt, thấy hắn đang chăm chú nhìn nàng khiến nàng hết sức ngượng ngùng. Nàng cư nhiên ngủ quên, còn ngủ ngon lành trước mặt hắn, không biết nàng có ngáy hay không nữa….
- Ta…ta…không có ngáy chứ ? Nàng đỏ mặt, ngượng ngùng hỏi hắn.
- Có, còn chảy nước miếng nữa….Thương vũ buồn cười nói, một tiểu thư tướng phủ như nàng quả là rất dễ thương.
- Ta…ta…mặt nàng đỏ lừ, hơi thở đứt quãng khó khăn,sắc mặt tái nhợt khiến Thương Vũ đang cười nhạo cũng sợ hãi.
- Nàng không sao chứ ? Hắn lo lắng cầm tay nàng lên bắt mạch. Mạch tượng suy yếu mỏng manh khiến hắn hoảng sợ.
- Là bệnh cũ…Nàng mỉm cười trấn an hắn… Viên thuốc giả bệnh chết tiệt này mỗi khi uống nó cơ thể nàng luôn trong tình trạng chỉ còn nửa cái mạng….
- Hôm qua còn khỏe như vậy…Hắn vừa nói vừa truyền chân khí sang người nàng khiến Nguyệt Phù cảm thấy dễ chịu hơn.
- Huynh vừa bị thương, lại hao tổn chân khí vì ta thật sự không hay đâu…căn bệnh này theo ta lâu rồi…thỉnh thoảng củng có đôi khi khỏe lai nhưng chỉ thỉnh thảng thôi…Nàng mỉm cười giải thích, mong rằng hắn sẽ tin vào giải thích này của nàng.
- Con là nữ tử chưa chồng mà sáng sớm ra lại ngồi trên cùng một chiếc giường với một nam nhân xa lạ mới thực sự là chuyện không hay đó. Vừa vào phòng Trầm Thiên nghiêm mặt nói tỏ ra hết sức tức giận
Ép Hôn.
Thương Vũ cúi xuống nhìn tình trạng quần áo hắn vì băng bó mà không chút chỉnh tề nào định mở miệng thì bị Trầm Thiên cướp lời. Lão không để hắn có cơ hội mỏ miệng giải thích gì.
- Không cần viện bất cứ lý do gì. Ngươi chỉ cần trả lời ta có phụ trách với nữ nhi nhà ta hay không thôi.
- Cha, hắn thật ra hắn….không phải do lỗi của hắn….Nguyệt Phù ở một bên lúng túng không biết phải nói gì, Nàng phải giả thích thế nào đây…nói rõ ra đồng nghĩa với bại lộ thân phận nàng….Nhưng không nói ra hắn sẽ bị Trầm Tướng quân, phụ thân hiện tại của thân phận này làm khó.
- Ồ vậy mọi việc đều do con gây ra sao ? Vậy cũng không sao, vậy con tốt hơn hết nên chuẩn bị im lặng mà lên kiệu hoa của mình thôi.
-Nếu ngươi không muốn cưới cũng không sao, ta có thể đổi lại gọi hôn phu của Nguyệt phù đến bàn với hắn cũng được. Vừa nói Trầm Thiên vừa bước vội ra cửa tỏ ý muốn đi. Hừm muốn trả giá với lão hả, không có cửa đâu nhóc.
- Không,ta lấy. Thương Vũ vội vàng ngăn ông lại, hắn đành thỏa hiệp với hôn sự gấp gáp này.
Trầm Thiên mỉm cười hài lòng bước ra khỏi phòng, để lại đôi trẻ còn trong trạng thái ngơ ngẩn vì quyết định quá ư là bất ngờ kia. Nguyệt Phù như kẻ lơ lửng trên mây, không thể tin vào sự thật đang điễn ra trước mắt. Chỉ trốn ra khỏi phủ một buổi chiều, chỉ cố sống cố chết cứu về một người. Thế mà nay kẻ nàng cứu lại biến thành Phu quân tương lai mà lát nữa đây nàng phải bái đường.
Thương Vũ nhìn vị hôn thê bất đắc dĩ, phải hắn thích nàng, cũng không coi là bị ép hôn. Nhưng h