Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1279 lượt.
ổ lên trên mặt Tiết Gia Cần."Người muốn được ký tên là nhóc sao?"
"Nó nói nó muốn giúp bồ của nó." Tổ Dĩnh tới, ngồi xuống, đem cà phê, bánh ngọt đẩy tới trước mặt Xa Gia Lệ.
"Đúng rồi ——" Tiết tiểu đệ dặn dò: "Trên đầu viết Lý Dung Dung, họ là Lý, tên là Dung Dung."
Gia Lệ nhìn chằm chằm Tiết tiểu đệ. "Đợi một chút, nhóc ngồi chờ ở đây là muốn được ký tên hả?"
"Đúng."
Gia Lệ ngẩng đầu, Hmm cười ha ha ba tiếng, ánh mắt trở nên quỷ quyệt."Quỳ xuống."
"Cậu dám bảo tớ quỳ xuống? Dám bắt biên tập viên quỳ xuống hả?" Tổ Dĩnh chuẩn bị Kill Gia Lệ. "Cậu thật to gan nhé, không muốn sống nữa có phải không?"
"Ý tớ là chỉ 『 vịt con 』 quỳ xuống." Gia Lệ chỉ vào Tiết tiểu đệ.
"Ồ." Tổ Dĩnh quay đầu nhìn em trai. "Vậy em quỳ đi."
"Quỳ cái gì mà quỳ?" Tiết tiểu đệ chửi ầm lên: "Bà tám thúi, bảo chị ký tên thôi, dám kêu tôi quỳ à? Chị nghĩ mình là ai hả?"
"Thế thì thôi, không ký." Gia Lệ bưng cà phê lên uống, xiên bánh ngọt ăn.
Khuôn mặt Tiết tiểu đệ lộ rõ gân xanh, Tổ Dĩnh nhìn thấy sự hung tợn của em trai cũng chẳng kinh ngạc, nhưng lại quay đầu không nhịn được che miệng cười trộm. Làm sao bây giờ? Thật buồn cười nha. Dĩ nhiên, cô biết tính Gia Lệ, Gia Lệ chẳng qua là nói đùa thôi.
"Chị còn không mau ký." Tiết tiểu đệ hung hăng nhìn chằm chằm Gia Lệ.
"Tôi không thích." Gia Lệ thưởng thức bánh ngọt, cùng Tổ Dĩnh nói chuyện phiếm. "Bánh ngọt nhà này cũng không tệ lắm."
"Có thật không?" Tổ Dĩnh cùng Gia Lệ hàn huyên.
"Cậu thử nếm xem sao." Gia Lệ cắt một ít bánh, xiên cho Tổ Dĩnh.
"Ừ ừ, ăn ngon. Đúng rồi, chúng ta đi dạo trong thư viện một lúc đi?"
"Được, cậu giúp tớ chọn một vài cuốn đi, gần đây có cuốn nào hay không?"
"Ừ, để tớ nghĩ xem sao..."
"Hai bà muốn làm tôi tức chết hả?" Tiết tiểu đệ tức giận, khiến hai bà chị giật mình cười lớn
"Được rồi, đành giúp nhóc ký vậy..." Gia Lệ mở túi, lấy ra nghiên mực cùng bút lông."Tiểu đệ đệ, giúp chị mài mực."
Tiết tiểu đệ rất ức chế. "Chẳng qua là muốn chị ký cái tên, cần gì phải dùng văn phong tứ bảo?" Chú ý, để tỏ lòng hắn có tu dưỡng, có nội hàm, hắn dùng hai từ "Cần gì" và "Văn phòng tứ bảo"!
Tổ Dĩnh cười cười."Em nên giúp chị ấy đi, chị ấy có thói quen dùng bút lông ký tên."
Gia Lệ cầm bút lông hỏi Tiết tiểu đệ, ánh mắt lạnh như băng hỏi một câu: "Không mài phải không?"
Hu hu! Tiêt tiểu đệ đáng thương bắt đầu mài mực. Ngồi trong một quán cà phê hiện đại mà phải ngồi mài mực, Xa Gia Lệ không cảm thấy gì nhưng hắn lại đỏ mặt. Mất thể diện quá ~~ nhưng muốn nhìn thấy giám đốc chỉ mặc quần tất, hắn quyết tâm nhẫn!
Mực mài tốt lắm, Gia Lệ hỏi Tiết tiểu đệ: "Này 『 vịt con 』, bồ của nhóc làm nghề gì?"
"Đừng tưởng rằng tôi không biết chị chửi đểu tôi." Cái gì mà “này vịt con”!
Tổ Dĩnh cùng Gia Lệ cười ha ha.
"Ký thì cứ ký đi, hỏi nhiều như vậy làm gì?" Tiết tiểu đệ rất nóng ruột.
Gia Lệ điềm đạm cười, rất dịu dàng trả lời: "Phải biết rằng cô ấy làm gì, cá tính như thế nào mới có thể ký tên đẹp được chứ!"
Hiểu rồi. Tiết tiểu đệ nói: "Cô ấy rất đẹp, đẹp như Lưu Gia Linh vậy, nhanh chóng phát triển sự nghiệp..."
"Là đồng nghiệp của nhóc hả?" Tổ Dĩnh hỏi.
"Là giám đốc chỗ em."
"Đó." Gia Lệ đang cầm bút chuẩn bị viết, bỗng nhiên cùng Tổ Dĩnh liếc nhau một cái, hai bà chị như nhảy dựng lên, nhìn cái dáng vẻ du côn của Tiết tiểu đệ.
"Sếp của em? !" Tổ Dĩnh sợ hãi kêu.
"Sặc, thì làm sao? Sếp thì cũng có thể trở thành bồ của em. Điều kiện của em với bạn gái cũng rất thoáng mà."
"Cô ấy không phải là lớn tuổi hơn nhóc sao? !" Gia Lệ kinh hô.
Tiết tiểu đệ lạnh lùng lườm hai bà chị, quả là biểu hiện vô cùng hiếm thấy của hai người này. "Hơn em có bảy tuổi thôi, thì đã làm sao? Hơn bảy tuổi thì không làm bồ được chắc? Về điều này, em chẳng quan tâm đâu."
Hai bà chị cười ngất, chấp nhận chịu thua.
Ký tên xong, Tiết tiểu đệ cầm ngay lấy quyển sổ, chạy đi tìm tình yêu của mình.
Xa Gia Lệ khoái trá hưởng thụ đồ ăn Ý do Tiết tiểu đệ mời. “Hmm, không ngờ đồ ăn của Ý cũng không tệ, hay tại do tớ không kén ăn nhỉ?" Cô ăn thêm một miếng bánh, khen không dứt miệng.
Tổ Dĩnh chống cằm, buồn bã nói. "Làm sao bây giờ? Người phụ nữ đó chưa chắc đã thật lòng, là sếp đó, hơn nó những bảytuổi, nhất định là vui đùa qua đường, làm sao bây giờ? Nhỡ nó bị lừa..." khóe mắt Tổ Dĩnh đỏ đỏ lên.
"Tớ chỉ có một em trai duy nhất, cậu đừng thấy nó ăn nói xấc xược, tính tình thì du côn, thật ra nó rất đa sầu đa cảm, tớ sợ nếu bị thất tình nó sẽ tự sát mất?"
Gia Lệ cầm dĩa ăn, liếc Tổ Dĩnh. "Cậu có thể bớt khoa trương một chút khi nói về thằng nhóc đó không, cái gì đa sầu đa cảm, đừng khiến tớ thấy buồn nôn được không? Cái người phải phiền não, lo sợ không phải là sếp của hắn sao? Hơn người yêu bảy tuổi, không trẻ tuổi, nguy hiểm so với cô ta cao hơn nhiều? Cậu không biết sao? Càng lớn tuổi, càng sợ bị tổn thương."
Haiz ~~ đúng vậy, thật phiền toái nha! "Cho dù hai người bọn họ là thật, cha tớ cũng sẽ không đồng ý đâu, cha tớ rất cổ hủ, con dâu hơn con trai nhiều tuổi như thế, cha tớ sẽ điên lên mất.