Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1274 lượt.
Bọn họ yêu sẽ không có kết quả. Cậu đang làm gì đấy?" Tổ Dĩnh nhìn chằm chằm Gia Lệ, nhìn Gia Lệ mở sổ đang vội vàng viết.
"Ừ ừ, tiếp tục nói đi, tớ đang cần đề tài."
"Đưa đây cho tớ!" Tổ Dĩnh nổi giận. "Tập trung cho tớ nhờ."
"Được rồi." Gia Lệ khép sổ tay lại, cất vào túi rồi lấy máy ghi âm từ trong túi ra, bật lên. "Được rồi, cậu nói đi, tớ sẽ tập trung nghe."
Chớp mắt một cái, bỗng nhiên Tổ Dĩnh thấy thương cảm cho chồng của Xa Gia Lệ. Ở cùng người này, nếu không phải là người thoáng tính, chắc chắn sẽ bị cô nàng làm cho tức chết.
Tổ Dĩnh lắc đầu, yếu ớt nói: "Máy ghi âm cũng cất đi cho tớ."
"A? Ghi âm cũng không được à." Gia Lệ cất máy ghi âm."Được rồi được rồi, không thể làm bút ký, không thể ghi âm, thiếu hụt đề tài, đợt này tớ bị bệnh viêm mũi, không nộp được bản thảo, cậu ráng chịu trách nhiệm."
Đe dọa biên tập à! "Dám bệnh loét mũi, khấu trừ tiền nhuận bút của cậu." Tổ Dĩnh đe dọa lại.
"Hì hì." Gia Lệ cười khan."Tổ Dĩnh, cậu đừng có lo chuyện không đâu, hiểu không ? Chuyện của mình còn chưa lo xong, lại còn lo chuyện của em trai nữa."
"Tớ chẳng có vấn đề gì liên quan đến tình yêu cả."
"Sài Trọng Sâm đâu? Vị tiên sinh đáng thương đó đâu? Sài đại tác gia si tình đâu rồi ? Buông tay rồi sao ?"
Tổ Dĩnh vươn ra đầu ngón tay đếm: "Một, hai, ba, bốn, năm, sáu... Ừ, phá kỷ lục rồi, sáu ngày nay không làm phiền tớ."
"Kỳ tích đó, sao lại thế ? Hắn nản lòng rồi sao?" Cô còn cứ nghĩ anh ta có thể lập được kỳ tích khác cơ.
Tổ Dĩnh kể lại chuyện xảy ra ngày hôm đó cho Gia Lệ nghe. Gia Lệ nghe được chuyện hay, hai tay khẽ động đậy, thật muốn viết quá.
"Nói như vậy Sài đại tác gia lần này bị tổn thương nặng nề."
"Đúng thế." Tổ Dĩnh nhún nhún vai.
"Cậu không gọi điện thoại cho anh ta à?"
"Không cần, để cho anh ta yên tĩnh, bớt lãng phí thời gian." Nhân viên phục vụ giúp Tổ Dĩnh thêm cà phê.
Gia Lệ lại hỏi: "Anh ta biến mất nhiều ngày như vậy, cậu không lo lắng à?"
"Lo lắng cái gì? Anh ta không có việc gì đâu." Đã là người lớn cả rồi.
"Anh ta có thể trốn ở đâu khóc một mình thì sao?"
"Làm ơn đi, sức hấp dẫn của tớ đâu có lớn tới vậy."
"Cậu thật sự không thích anh ta?"
"Tại sao phải thích anh ta ? Chuyện của tớ còn chưa đủ điên đầu sao, lại còn muốn rước họa vào thân?"
"Đêm khuya không cảm thấy cô đơn sao?"
"Cả ngày bận rộn, còn không đủ thời gian ngủ, cô đơn cái gì mà cô đơn."
"Tổ Dĩnh, đấy là muối mà, cậu đổ nhầm rồi."
"Á." Tổ Dĩnh gọi nhân viên phục vụ. "Đổi cho tôi một ly cà phê khác."
"Tớ phải về đây ." Gia Lệ vặn lưng mệt mỏi nói.
"Vội gì chứ, vẫn còn sớm mà." Tổ Dĩnh kéo cô.
"Còn sớm, nhưng tớ không có hứng thú nói chuyện với người nói một đằng, nghĩ một nẻo." Gia Lệ nhìn chằm chằm bạn.
"Ai là người như thế?" Tổ Dĩnh khẽ rùng mình, ánh mắt kia đáng sợ a.
"Cậu chứ ai." Gia Lệ lôi gương ra, chỉnh về phía Tổ Dĩnh.
Tổ Dĩnh ngơ ngẩn, nhìn chằm chằm vào gương, trong gương là khuôn mặt tiều tụy của nàng, không thể che giấu được.
Gia Lệ không hổ nhà văn, lập tức giải thích lời của gương."Xem đi, mắt quầng thâm, tròng mắt đầy tia máu. Sắc mặt trắng bệch, gầy gò... Không có sức sống. Mất ngủ phải không? Có phải do nghĩ tới Sài Trọng Sâm? Có phải cảm thấy cô đơn không?"
"Tớ thấy rồi!" Tổ Dĩnh hướng về phía gương: "Trên trán tớ có một cái mụn... Gia Lệ, cầm cao lên một chút, lại gần đây." Lập tức chuẩn bị động thủ, xử lý cái mụn.
Thái dương Gia Lệ hiện mấy vạch đen."Cậu hết thuốc chữa rồi, phụ nữ không có tình yêu, giống như hoa cỏ không có mùi thơm."
"Câu này không tệ, có thể viết." Tổ Dĩnh vừa nặn mụn vừa nói.
"Gọi điện thoại cho Sài Trọng Sâm đi! Tổ Dĩnh, mở rộng tâm tư của cậu ra, thử một lần nữa yêu đương đi."
"Nói như vậy nghe buồn nôn quá ."
"Được rồi, tớ sửa lại..." Gia Lệ cầm gương, suy nghĩ một chút. "Đổi thành nói như vậy —— Thuận theo tự nhiên đi, trái tim cậu sẽ nói cho cậu biết cách nào để vui vẻ ."
"Không còn sớm nữa, về thôi." Tổ Dĩnh thu gọn đồ đạc, cầm túi xách."Gặp lại sau."
Gia Lệ nhìn theo bóng dáng Tổ Dĩnh rời đi. "Haiz, Sài Trọng Sâm đáng thương, tình yêu cay đắng a..." Đợi Tổ Dĩnh chủ động ư, kiếp sau nhé!
~oOo~
Đình viện nhà họ Sài, xây dựng theo thiết kế ngoại quốc, đầu bếp là các bếp trưởng đến từ khách sạn cấp năm sao, đều mặc đồng phục. Trong sân một lò lửa mới được dựng lên, đang nhộn nhịp chế biến thức ăn.
Dầu ô liu được tẩm ướt đẫm trên những tảng thịt bò, âm hưởng của những vũ khúc Nhật Bản truyền thống, một nhóm các cô gái trẻ gương mặt thanh tú, chân dài thông thạo âm điệu Nhật Bản, cùng đầu bếp và các nhân viên phục vụ nhảy, lại vừa cùng những chàng trai trẻ liếc mắt đưa tình.
Bọn họ toàn bộ là theo chân cha của Sài Trọng Sâm —— Yamamoto đại nhân, cùng đi Đài Loan.
Không mấy khi nhà họ Sài náo nhiệt như vậy, không khí vui vẻ, mọi người đều ăn uống cười đùa, tuy nhiên, ở dưới mái hiên, có một người đàn ông ngồi trên ghế dài, chân mày cau lại, vẻ mặt khó chịu, tâm tình buồn bực không vui.
Sài Trọng Sâm cầm ly rượu trên tay. Chất lỏng màu đỏ tươi