Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 134868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/868 lượt.
bên ngoài đang xoay chuyển.
Sáng sớm, La Phù đang chuẩn bị bữa sáng. Hôm nay cô phải làm rau dưa sa, hoa quả ưu cách, phối hợp cùng với cơm ngũ cốc, cùng canh hầm. Toàn những món truyền thống, hoàn toàn không có khả năng có trong sách dạy nấu ăn. Mà nay có thể bưng lên bàn còn có thể chuẩn bị ăn, là một đoạn không thể tính được, một con đường dài.
Hạ Vũ Tuyên đứng ở phía sau cô, không thể giúp làm gì hết. Lại không muốn rời đi, cô cũng thích anh đứng nhìn cô, cho dù không nói một lời nhưng đều rất ngọt ngào.
Đột nhiên, anh nói một câu: “ Đúng rồi, hôm nay anh không đi học viện, đưa anh đến một khách sạn hơi xa”
“ Gì?” sau khi cô nghe xong, có chút ngây ngốc, sao phải tới khác sạn hoa lệ, rất khó có khi cùng anh ở chung một chỗ, anh đi tới chỗ này làm cái gì?
Lời nói kế tiếp làm cho cô càng giật mình.” Anh có một người bạn ở xa tới, đang ở khách sạn chờ anh?”
“ Bạn của anh?” Lời anh nói ra đặc biệt, đột ngột, như vậy anh cá tính quái gở, cũng sẽ có bằng hữu sao? Cô nghĩ rằng thế giới của anh cũng chỉ có cô, hóa ra anh không như cô tưởng tượng, rất cô độc?
“ Là bạn thân nhất, tốt nhất của anh” Anh gật đầu.
Bạn tốt nhất ? Là nam hay là nữ? Là dạng quan hệ gì? Cô có rất nhiều vấn đề, lại nghẹn không thể hỏi không thể tra.
“ Em biết rồi” Cô chỉ có thể trả lời như vậy.
Trên đương, lái xe, hai người yên lặng không nói gì. Tựa hồ anh đang trầm tư cái gì. Cô cũng không dám hỏi nhiều, ngoài việc hai người đã có da thịt chi thân, ngoài việc có danh nghĩa là bạn gái anh, anh vẫn ở trên tại tinh cầu của anh. Ngẫu nhiên làm cho cô buông xuống, nhưng ở những thời gian ở bên nhau, anh vẫn là khóa lại cánh cửa của bản thân mình.
Khi bọn họ đi vào khách sạn lớn, trước mắt là kim bích huy hoàng, giống như tòa thành trong đồng thoại. La Phù lại càng cảm thấy tâm tình cực kỳ trầm trọng, bên trong không biết là như thế nào “ Bạn tốt, đang đợi anh? Ở chỗ này ngoài nói chuyện phiếm, ăn cơm, còn có thể ở lại phòng xa hoa……
Không! Cô gạt bỏ suy nghĩ của mình, chuyện này nếu là thật thì đáng buồn. Cô không muốn để cho ghen tị tràn ngập trong óc, cô chán ghét chuyện như thế này!
“ Em làm sao?” Anh phát hiện cô đang mãnh liệt lắc đầu, nắm lấy tay cô, kiên định hỏi.
“ Không có việc gì, có chút choáng váng đầu mà thôi.” Cô dừng lại động tác, cứng rắn cố nặn ra nụ cười.
Anh đang nghiên cứu, dường như chăm chú nhìn cô, tựa hồ muốn nói lại thôi. Cuối cùng vẫn quyết định bỏ đi, chỉ dặn dò nói:” Lái xe cẩn thận.”
“ Ừh “ nhìn anh xuống xe rời đi, cô cơ hồ sẽ rơi lệ. Như thế nào chính là chuyện ấy chỉ việc nhỏ, lại khiến cho cô cảm xúc phập phồng thât lớn như thế? Có phải hay không chỉ cần yêu thượng một người, vốn dĩ bản thân bình tĩnh đều biến thành lo được, lo mất?
Đợi mãi đến lúc bóng dáng Hạ Vũ Tuyên biến mất ở sau cánh cửa lớn của khách sạn. Cô mới làm vài cái hít sâu, rầu rĩ lái xe hướng đi. Trên đường trải qua ven biển màu xanh xinh đẹp. Bên cạnh thiếu anh, không hề làm cho cô cảm thấy tầm nhìn trống trải, ngược lại sâu thâm trong u buồn.
Cả ngày, La Phù đều tâm thần không yên, không hiểu được bản thân mình đang làm cái gì. Nhóm đồng nghiệp rất nhanh liền chú ý tới, làm cho tất cả trợ lý, đều thắc mắc “ Hôm nay làm sao vậy?”
“ Em thân thể không thoải mái sao?” Vương Tinh Doanh trợ giáo hệ vật lý cùng La Phù giao tình không tệ, một chút khác lạ liền phát hiện không thích hợp.
La Phù phát hiện nước đã chảy ra cái ly, nhanh tay tắt đi nước uống “…… Không sao!”
“ Hạ tiến sĩ hôm nay không có tới?” Vương Tinh Doanh tiếp tục hỏi, như thế nào cái u hồn nam nhân kia dường như không đi theo La Phù?
“ Ừh…… anh ta có chút việc.” nói đến chuyện này, ánh mắt La Phù buồn bã, vội vàng dời tầm mắt.
“ Khó trách em không có tinh thần.” Vương Tinh Doanh vỗ vỗ bả vai của cô. “ Mỗi người đều nhìn thấy được Hạ tiến sĩ cần em, nhưng kỳ thật em cũng thực cần anh ta đúng hay không? Tựa như không có người cổ động dù gì là lời nói, người nấu cơm cũng sẽ đột nhiên không nghĩ sẽ nấu.”
“ Em…… Có lẽ nên đi!” La Phù không thể không thừa nhận đây là sự thật, ở mặt ngoài là Hạ Vũ Tuyên cần cô chiếu cố. Trên thực tế là cô ỷ lại anh, khát vọng anh, mới vài giờ không thấy, lại miên man suy nghĩ mệt mỏi quá.
Vạn nhất ngày nào đó anh quyết định không hề cho cô tới gần, đóng cửa tòa thành, cô không dám tưởng tượng, chính mình sẽ thành bộ dáng gì nữa?
Nhìn vẻ mặt La Phù thê lương, Vương Tinh Doanh tự nhiên sinh cảm khái.” Tình yêu chính là có chuyện như vậy, ta cũng có kinh nghiệm qua. Tuy rằng khả năng sẽ rất đau, thực bi thương, nhưng không cần mất đi dũng khi người yêu, cố lên!”
“Cám ơn.” Được người này cổ vũ, La Phù hơi chút thoải mái. Đúng vậy, chớ quên lúc trước yêu thượng anh là quyết tâm của cô. Cũng chỉ là đơn thuần cho hắn yêu mà thôi, nếu là như vậy, làm gì để ý có thể được đến bao nhiêu?
Nhưng mà trong lòng có người yêu dễ dàng dao động, khi có gió đều có thể gợi lên gợn sóng, không cần qua bao lâu, cảm nhận được lại dao động.
Trước buổi tối, La Phù nhận được điện thoại, vừa nghe