Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 134874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/874 lượt.
Khách sạn lớn ở Hoa Liên, Thạch Tĩnh Lam cùng Trịnh Minh Khiết sắp cử hành hôn lễ.
Thạch Tĩnh Lam quý vì tổng giám đốc tập đoàn Kình Vũ, vợ anh ta lại là thư kí, hôn lễ hào môn thế kỷ như thế, lại chuyện tình cô bé lọ lem, báo chí – tạp chí sớm đã có thông tin trên diện rộng.
Rất nhiều phóng viên truyền thông tới, lại bị chặn ở ngoài cửa, chỉ có thể nhận hình ảnh do tập đoàn Kình Vũ cung cấp cho.
Tuy rằng bảo an đã làm cẩn thận, vẫn có phóng viên ngụy trang thành phục vụ sinh trà trộn đi vào, khai quật cũng không ít thông tin mới mẻ. Quan khách tới tham gia cũng có rất nhiều danh nhân, chỉ cần vỗ vỗ đạo cụ nằm trong trang phục phóng viên ngụy trang, ghi âm đối thoại bọn họ nói chuyện không chừng ngày mai sẽ là một tít nằm hẳn trên đầu đề báo hay tạp chí.
Hạ Vũ Tuyên cùng La Phù cũng được mời, vốn Thạch Tĩnh Lam còn muốn mời bọn họ đến làm rể phụ và dâu phụ. Nhưng theo cá tính Hạ Vũ Tuyên thì đương nhiên là từ chối rồi, trường hợp này là cuộc đời anh ta vô cùng chán ghét, vì nể tình bạn tốt, anh mới nguyện ý tham dự hôn lễ.
Khó có khi nghe anh nói lời ngon tiếng ngọt, mặt cô đỏ lên, giống như cô gái sắp đến giờ làm đại lễ, hưng phấn lại không biết làm sao, chỉ có thể ngây ngốc mỉm cười.
“ Nhưng mà vẫn cần phải thay đổi.”
“ Sao? Vì sao?” nếu anh đã thưởng thức như vậy, hẳn là cô nên chọn bộ này mới đúng a!
“Anh không cho người khác nhìn thấy em như thế này, anh rất ích kỷ” ánh mắt anh đảo qua, từ trên giá áo lấy ra một bộ lễ phục màu lam nhìn rất cổ điển, so so trên người cô, rồi nói:” Hảo, chọn cái này, cái gì cần che đều đã che hết..”
“ Sao anh lại như vậy!” Cô bị tính trẻ con của anh chọc cười, chưa có khi nào nhìn thấy anh tùy hứng như vậy? Cố tình nhưng cô cảm thấy anh đáng yêu vô cùng.
“ Trời ơi.., bộ lễ phục này hoàn toàn là vì La tiểu thư mà thiết kế, trăm ngàn đừng nói đổi liền đổi, thượng đế cũng sẽ khóc a!” Nhà thiết kế Áo Tư Đinh ngay lúc này nhảy ra chủ trì công đạo. Sau một phen cò kè mặc cả, Hạ Vũ Tuyên đồng ý làm cho cô mặc bộ lễ phục màu tím đạm, nhưng muốn váy dày hơn chút, mặc thêm áo choàng, có thể che được bao nhiêu thì tính bao nhiêu.
“ Cái này coi như phù hợp lý tưởng của ta, đa tạ Hạ tiên sinh hợp tác!” Áo Tư Đinh nhả ra khí thật to, anh ta thật sự không thể dễ dàng cho chuyện nét đẹp nào đó bị che đậy. La tiểu thư vốn như là kim cương chói mắt nha!
Nhìn bạn gái xinh đẹp của mình, Hạ Vũ Tuyên có loại suy nghĩ xúc động, có lẽ anh nên đem cô mang về nhà giữ kỹ, đừng để ở ngoài khiến cho dẫn thêm nhiều người thèm nhỏ dãi, đêm dài lắm mộng.
“ Vũ Tuyên, cám ơn anh.” La Phù nói lời cảm tạ, anh như vậy nhưng lại cho phép cô xuất hiện như thế, đủ hào phóng!
Nửa tiếng anh cũng không thông cổ họng, ngón tay lướt qua dáng cô, đường cong giống như tác phẩm hoạ sĩ vẽ, dần dần anh hiểu được bản thân mình muốn cái gì, chuyện quan trọng như vậy, như bảo bối tốt nhất mau chóng trở thành của anh, độc chiếm!
Màn đêm buông xuống, hôn lễ mà mọi người mong chờ cũng cử hành. La Phù nhìn chú rể hôm nay cầm tay tân nương đi ra, trong lòng kích động không thôi, cảm động lẫn hâm mộ, không biết khi nào cô cũng có thể có như hôm nay?
Cô không cần hôn lễ long trọng, không cần mơ tới áo cưới xa hoa, chỉ cầu hai người cùng chung lòng, thượng đế ở trên chứng kiến và chúc phúc là được.
“ Một đôi thật hạnh phúc “ Cô nhẹ nhàng thở dài nói.
Hạ Vũ Tuyên nắm tay cô, đứng bên cạnh chăm chú nhìn cô, anh biết cô đang suy nghĩ gì. Cô yêu anh, muốn cùng anh một chỗ, trong đầu chỉ có ý niệm đơn giản như vậy, nhưng rõ ràng hiện lên trong mắt cô.
Thực tế, anh đã quyết định sau hôn lễ này, sẽ làm theo bạn tốt Thạch Tĩnh Lam. Phải thành hôn nhanh nhất, chuyện tốt không nên để lâu, anh phải lau đi bất an của cô, phải khiến cô tin tưởng đây là tình yêu đích thực.
Giờ phút này, đối thực nghiệm linh tinh gì đó anh đã mất hứng thú. Anh xác nhận, tình yêu đã phát sinh trong hai người, có lẽ anh có vẻ thông suốt chậm một chút, lúc đó không yêu cô trước, nhưng cho dù người là đại tài thu được kết quả trễ cũng là thành công. Anh tin tưởng sẽ nắm tay cô, cùng nhau đi suốt đời…
La Phù cũng không biết anh đang suy nghĩ cái gì, không có lời nào có thể diễn tả, cô cho dù có thông minh cũng không đoán ra được tâm tư anh ấy..
Tiệc cưới tiến hành đến một nửa, La Phù đến toilet trang điểm lại. Hạ Vũ Tuyên đứng sát cửa sổ như giữ đất, lẳng lặng quan sát đám người qua lại. Anh không nghĩ phải rời đi nhưng là không muốn hòa nhập, cứ bảo trì khoảng cách an toàn như vậy, với anh là tình trạng vô cùng thoải mái.
“ Hạ tiến sĩ!” Lúc này, có thanh âm quen thuộc truyền đến, hóa ra là Thái Nho Minh. Ông cùng vợ mình cũng tham dự hôn lễ. Đợi cuối cùng cũng có cơ hội tới gần Hạ Vũ Tuyên, một mình cùng anh ta nói nói mấy câu.
Nhìn thấy Thái viện trưởng, Hạ Vũ Tuyên gật đầu, hiện tại tâm tình anh coi như cũng tốt chút, không là lập tức quay đầu chạy lấy người rồi.
“Nghe nói tổng giác đốc Thạch là bạn tốt của ngài ? Ha ha, thực có duyên nha, vợ ta là