Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thí Nghiệm Tình Yêu

Thí Nghiệm Tình Yêu

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 134871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/871 lượt.

i Hoa Liên?
Điều này làm cô giật mình, chẳng lẽ báo lá cải kia nói là đúng, cô chỉ muốn và chỉ ràng buộc anh, không muốn anh giương cánh bay cao?
Trong lúc cô âm thầm khủng hoảng , anh đã đưa ra kết luận. Nơi này không đáng để lưu luyến, quả nhiên lâu ngày gặp người, làm khảo nghiệm xong, sẽ lộ ra bản chất của vẻ mặt âm ám, không thể nào che dấu được dưới ánh mặt trời.
“Quên đi.” Lòng anh đã lạnh “ Anh không còn có hứng thú làm thí nghiệm này”
“Lời này có ý gì?” La Phù sửng sốt, hay là cô đã bỏ qua cơ hội cuối cùng?
“Thí nghiệm đã xong, kết quả thất bại, cho nên đình chỉ.”
Lòng cô cơ hồ dừng, run run hỏi:” Thất bại? Tất cả…… Không phải đều tốt sao…… Vì sao phải dừng lại?”
“Anh không nói nhiều, em đi ra ngoài.” Tòa thành anh đã đóng lại cửa lớn, ai cũng đừng nghĩ sẽ xem xét được trong đó.
“Vũ Tuyên, anh thật sự hiểu lầm em, em nguyện ý đi theo anh, mặc kệ anh muốn đi đâu thì đi!”
Đáng tiếc, câu trả lời của cô đã quá muộn. Anh đã mất đi tin tưởng do dù mình nghe được, nhìn đến, trong lúc này quan hệ người với người rất phức tạp, anh cho tới bây giờ đều không thể phân tích, cũng không nguyện phân tích, điều đó so với những nan đề khoa học đều khiến người ta hao tổn tinh thần.
“Không cần phải như vậy, tôi không cần người quan tâm, tôi đến cũng cô đơn, đi cũng cô đơn.” Anh đáng lẽ sớm hiểu được, thế giới một người thì đơn giản, thế giới hai người rất phức tạp, anh không thể có khả năng gánh vác cùng thích ứng.
“Vũ Tuyên!” lời cô gọi giống như hồi âm phát ra từ sâu trong thâm sơn cùng cốc, lại không có được lời đáp lại.
“Khi đi ra ngoài nhớ rõ khóa cửa lại, tôi không muốn gặp người nào như từ trước đến nay”
Ánh mắt anh lạnh như băng, như lúc lần đầu gặp mặt, không có ấm cùng mềm mại. Cô không dám nhìn xuống, cô sợ bản thân mình sẽ khóc, thậm chí sẽ cất ra tiếng thét chói tai. Nếu nhất định phải cáo biệt, thà rằng cô im lặng, giống như hơi thở dài bị gió thổi tán đi.
Thế là cô đi ra phòng nghiên cứu, thay anh khóa trái cửa, rồi sau đó tựa cạnh cửa, chậm rãi ngồi xổm xuống, nước mắt đã mơ hồ đầy mắt, cái gì đều thấy không rõ, chỉ có đau xót là rõ ràng.
Thật sao? cứ như vậy đã xong? Chỉ bởi vì cô không muốn anh đi, ngược lại làm cho anh quyết định phải đi? Vận mệnh mở ra trò vui đùa này có phải rất châm chọc phải không?
Gần, chỉ cách một cửa, đã có hai trái tim chịu tra tấn.
Hạ Vũ Tuyên rốt cuộc không thể chuyên chú công tác, anh nhìn ngoài cửa sổ, vô ngần trời xanh, chờ mong mây trắng mang phiền não trong lòng đi, nhưng mây trắng quay lại, tự do tự tại, tựa hồ cùng không quan hệ gì với anh.
Trong suy nghĩ hỗn loạn, trong óc có rất nhiều chuyện cũ nổi lên. Anh nhớ tới khi anh ở học thuật giới bộc lộ tài năng, bỗng nhiên cha mẹ anh từ lâu không liên hệ lại xuất hiện, dùng mọi cách lung lạc anh, thân tình thế công, chính là muốn kéo anh về đơn vị nghiên cứu của bọn họ
Khi anh quả quyết cự tuyệt an bài này, cha mẹ anh tức giận đến nỗi phẩy tay áo bỏ đi, từ nay về sau không hề liên lạc, cũng chặt đứt nguồn kinh tế của anh.
May mà lúc ấy anh đã có thể độc lập, các loại tiền thưởng đều có anh mới có thể không cần quay đầu lại, rời khỏi thâm tình giả dối đó. Đó là lần cuối cùng anh cho người khác tới gần mình, từ đó về sau anh không bao giờ tin tưởng ai nữa, mặc kệ cho dù hình thức có là gì khác đi chăng nữa..
Con người là động vật ích kỷ, bao gồm cả anh. Nếu không bị thương, thì không cần có điều chờ mong, cũng không cần phát sinh thêm quan hệ gì.
Anh- ôm chặt chân lý sống này, mãi đến anh gặp La Phù, một cô gái có tên “ Love” , đã dạy anh yêu, cũng gây cho anh thương tích.
Anh nói với bản thân mình, đây chính là lần cuối cùng.
“Cái gì? Hạ tiến sĩ tiếp nhận thư mời đại học T rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi trường chúng ta?”
Ngày hôm sau, tin tức truyền ra, bách khoa toàn thư D, mọi người xôn xao, từ phòng học, nhà ăn, sân bóng, đường đi, nơi nơi đều thảo luật nhiệt liệt. Mắt thấy trấn giáo chi bảo sẽ bay, bọn họ lại gấp nhưng mà cái gì cũng không giúp được, bởi vì Hạ Vũ Tuyên ai cũng không muốn thấy, ngay cả phòng thí nghiệm cũng không đến, nghe nói đang ở nhà thu thập hành lý.
Trong trung tâm gió lốc, không khí trong học viện như hôn mê, tin tức truyền đầy trời, trên hành lang cũng có hai người đang thảo luận vấn đề này –
“Quái, có phải mỹ nhân kế không có hiệu lực?” Bành Trí Bình, trợ giáo hóa học sờ sờ cằm, trầm tư nói.
“Đừng nói lung tung!” Vương Tinh Doanh, trợ giáo môn vật lý thất thanh.
Bành Trí Bình lại có ý kiến.”Nếu Hạ tiến sĩ cùng La Phù vẫn là một đôi, như vậy Hạ tiến sĩ đi La Phù sẽ đi theo người ta sao? Nhưng La Phù này cũng quá có lỗi với Thái viện trưởng, ai cũng đều biết Thái viện trưởng và Thái phu nhân chiếu cố cô ta biết bao nhiêu”
“Ân tình cùng tình yêu khó có thể lưỡng toàn, cô ấy cũng thực cố gắng, chẳng lẽ tất cả đều phải do cô ấy phụ trách?” hai tay Vương Tinh Doanh sáp thắt lưng, lòng đầy căm phẫn.” Hóa ra, đại học D chúng ta cũng chỉ có thể dựa vào một trợ lý để làm chuyện đại sư? Bọn hiệu trưởng,