Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 134859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/859 lượt.
“Em…… em đã có thai ” cô sờ sờ bụng bằng phẳng của mình, nhiều kỳ diệu, đã có sinh mệnh nhỏ nhoi đang ở trong đó..
Một viên đạn như bắn vào trong lòng anh, anh tự cường ổn định rung động, thản nhiên hỏi: “Cho nên….?”
“Có lẽ anh nên cùng em nuôi dưỡng đứa nhỏ này..?” từ nhỏ anh chính là người cô đơn, bởi vậy cô tin tưởng, anh sẽ rất thương đứa nhỏ, anh không phải là một người cha lãnh khốc vô tình..
“Ai biết đó có phải là con của anh không chứ? Lúc trước em vì muốn giữ anh ở lại, không tiếc gì dùng mỹ nhân kế. Hiện tại em lại vì muốn cuốn lấy anh, lấy đứa nhỏ đến làm uy hiếp?” Nói không chừng đó là một mưu kế, anh không biết cái gì nên tín, cái gì nên nghi, từng đã bị phản bội, hiện tại không thể liền tin tưởng.
Ngôn ngữ có thể đả thương người sâu vô cùng, nhất là những lời lẽ tàn khốc đến từ người yêu, toàn thân cô run run, tim đập lại giống như ngừng lại, đả kích quá mãnh liệt, khiến cô không thể trả lời, cũng không thể cảm thụ điều gì?.
“ Em đã hiểu ý của anh……… Xin lỗi…… đã quấy rầy thời gian quý giá của anh…”
Vì sao cô còn ngu ngốc như vậy? Lý trí biết rõ tất cả đã chấm dứt, nhưng trái tim vẫn chờ mong có một cơ hội. Muốn chuyện cũ lại lần nữa trở thành sự thật, đáng tiếc lòng người thay đổi chính là thay đổi, giống như thời gian trôi đi không thể giữ lại.
Nhìn cô xoay người phải đi, anh bắt lấy tay cô, nhăn lại mi hỏi: “ Em sẽ kiên trì giữ đứa con này? Tự mình nuôi nấng?”
“ Anh là người đã vô tình tham dự vào quá trình này, em làm như thế nào không cần phải báo cáo cho anh biết” Ngay cả tự tôn cũng không còn, còn sót lại bản năng cầu sinh, ít nhất cô cũng phải bảo hộ chính mình đi!
“ Em khi nào thì trở thành nhanh mồm nhanh miệng như vậy!” Không có lý do phẫn nộ, anh không thể chấp nhận cô thay đổi, lời nói cùng biểu tình đầy lạnh lùng, điều này không giống như người mà anh đã yêu…
Chẳng qua, là anh buông tha cho cô, còn có tư cách gì mà yêu cầu cô tiếp tục yêu anh? Có lẽ người không thể dứt bỏ là anh, còn không có thói quen nhìn không nhìn thấy cô hằng ngày, lại càng không có thói quen nhìn thấy vẻ mặt bất hòa này.
La Phù cũng không biết lúc này vì sao lại có sức mạnh, đề cao thanh âm nói: “ Phải, em chính là người như thế, tất cả những gì em làm điều có mục đích. Em hy vọng anh ở lại Hoa Liên, em hy vọng anh và em ở cùng một chổ, cho nên em đồng ý làm thí nghiệm tình yêu với anh, cho nên em sẽ sinh đứa con này……… Em chỉ hy vọng yêu anh, hy vọng anh cũng yêu em…Anh có thể lên án em… bởi vì tâm tư em rất nặng đầy tính toán, có âm mưu, tội lớn nhất của em chính là yêu…”
Yêu một người, vì anh cười vui vì anh mà khóc, cô không hối hận vì mình đã yêu. Cho dù cho cô làm lại một lần nữa, thì cô cũng không thay đổi, cũng sẽ làm như vậy, cũng sẽ làm thí nghiệm, dạy anh bỏ đi bóng ma tâm lý…
Thân hình cô lung lay sắp đổ, cuối cùng không chịu nổi cảm xúc trào dâng, một chữ cuối cùng cũng chưa kịp nói ra, cô đã giống như lá rụng trong gió, run run không còn là chính mình, cảm thấy cơ thể sắp ngã xuống….
“ La Phù!” đúng lúc anh ôm lấy cô, rõ ràng phát hiện hai mắt cô đã nhắm lại, giống như nháy mắt sẽ rời khỏi thế giới này. Anh hoàn toàn mất bình tĩnh, không, sẽ không như vậy! Cô không có khả năng bỏ rơi anh, cô yêu anh như vậy, cô làm sao có thể bỏ được?
Cho dù giải thích như thế nào, cô chỉ có thể chứng minh như vậy, vận mệnh của anh ngay tại trong tay anh. Sinh tử đều từ anh xử lý, nếu thật sự đã chết một lần, liệu lần sau có vì cô mà sống?
Thí Nghiệm Tình Yêu - Phần 2 Chương 9
Nhận được tin tức, Thái Nho Minh suốt đêm từ Hoa Liên bay qua Đài Bắc, cuối cùng rạng sáng cũng tới bệnh viện.
“Đều là do ông!” vừa thấy ông ta đến, Lí Nhã Mai liền một quyền đập vào đầu chồng mình, nổi lên bão hung tợn “La Phù vừa mới mang thai không bao lâu, nếu con bé và đứa bé có gì ngoài ý muốn, tôi sẽ tính lên đầu ông!”
“ Là lỗi của anh, đều là do anh sai!” Thái Nho Minh đã biết sự tình từ đầu đến cuối, ông ta quả thật bất đắc dĩ, thậm chí ông ta chính là người đầu sỏ gây nên chuyện.
“Tốt nhất La Phù cùng đứa nhỏ không có chuyện gì, tôi để cho ông có cơ hội bồi thường, nhưng mà vạn nhất, vạn nhất……” Lí Nhã Mai nói đến đó hốc mắt đã đỏ, chính bà cũng không dám tưởng tượng ra chuyện gì nữa.
Thái Nho Minh ôm vợ “ Anh tin tưởng ông trời sẽ phù hộ La Phù, đứa nhỏ cũng sẽ bình an vô sự, em trăm ngàn đừng suy nghĩ lung tung”
Chờ Lí Nhã Mai tâm tình bình tĩnh chút, Thái Nho Minh ngẩng đầu vừa thấy, chỉ thấy Hạ Vũ Tuyên đứng ở hành lang dài, cũng chính là ngoài cửa phòng cấp cứu, thế là ông ta nhìn vợ mình và nói “Anh đi nói chuyện với tiến sĩ Hạ một chút.”
“ Tên đó là đàn ông tồi” Lí Nhã Mai tức giận bất bình. “Ông phải hảo hảo giáo huấn cậu ta cho em!”
“ Anh đã biết, em đừng kích động, trước ngồi xuống nghỉ ngơi.”
Thái Nho Minh trấn an vợ mình, mới chậm rãi đi lên, đứng trước mặt Hạ Vũ Tuyên “ Hạ tiến sĩ, xin hỏi hiện tại La Phù như thế nào?”
Hạ Vũ Tuyên hai mắt mờ mịt, nhìn chằm chằm vách tường giống như mất hồn, đoán không ra anh ta bây giờ đang nghĩ cái gì, c