Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 134864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/864 lượt.
m vết thương, cảnh giác và răn chính bản thân mình, đừng bao giờ cho bất kỳ người nào tới gần nữa, nếu không một khi có cảm tình, chung quy xong việc vẫn là người ta làm cho thương tâm.
Cùng thời gian, La Phù nằm trên giường mình, nhìn từ cửa sổ nhìn lên trời xanh, lòng của cô giống như đã bay lên tận trời xanh, tùy mây trắng thổi đi, hay có thể hay không cho cô ký thác chân tình ấy, làm sao mang đến cho anh ấy hiểu được, tình yêu làm cô quá đau khổ……
“ Phu nhân không cần đâu, phiền người quá!” cô cảm thấy hổ thẹn với Thái viện trưởng đã phiền quá nhiều, thật sự không nghĩ sẽ lại nợ thêm ân tình nào nữa.
“ Đừng gọi ta lão phu nhân, phu nhân đều làm cho ta già đi, cũng chẳng có gì thân thiết” Lí Nhã Mai thuận tay thay cô chải tóc “ Nhưng mà cũng đừng gọi ta là bá mẫu, ta còn không tới năm mươi tuổi, gọi ta là a di là được”
“ Vâng……. Dì.”
Lí Nhã Mai nghe được tâm tình rất vui sướng, “ Nếu đã gọi ta là dì, thì không cần khách sáo với ta, con mau thay quần áo, ta xuống dưới lầu lái xe chờ con”
“Cám ơn dì” La Phù nghĩ rằng là cự tuyệt không được, cô nhất định ghi nhớ ân tình này….
“Bé ngoan.” Lí Nhã Mai vỗ vỗ tay nàng, mỉm cười đi ra cửa.
Nưa giờ sau, La Phù ngồi ở trong phòng khám – khám bệnh, Lí Nhã Mai ở bên giúp cô, chủ động mở miệng hướng bác sĩ tóc trắng xoá kia hỏi–
“La Phù nhà ta có phải có thiếu dinh dưỡng gì? Nên bổ cái gì, xin giúp chúng ta cho thuốc tốt”
La Phù nhà chúng ta? xưng hô này làm cho lòng La Phù ấm áp, cô thật có thể có được một cái nhà sao? Chỉ sợ là mơ tưởng thôi.
Bác sĩ xem mạch cho La Phù, sờ sờ, nói ngắn gọn: “Quá độ mệt nhọc, cần tĩnh dưỡng, còn có con gái bà đã mang thai.”
“ A?!” Lí Nhã Mai sợ hãi kêu ra tiếng, cằm thiếu chút rớt đến trước ngực.
Đến nỗi đương sự là La Phù, có lẽ là bởi vì khiếp sợ quá độ nên không thể phản ứng, hai mắt trợn to lại có vẻ sợ sệt, trong lúc nhất thời khó có thể chấp nhận được tin tức này.
Chỉ có một người, là bác sĩ thần sắc không có thay đổi, mở ra giấy viết đơn thuốc, chậm rãi nói: “Đây đều là an thai, điều thân dưỡng thể, nên giữ gìn tâm bình tĩnh tránh xúc động, tránh động thai”
“ Ách……. vâng!” Lí Nhã Mai cuối cùng khôi phục trấn định, kéo La Phù đi ra ngoài, chờ bác sĩ cấp thuốc.
La Phù không hiểu được bản thân mình làm sao có thể rời đi được, nếu không có Lí Nhã Mai đỡ, cô tựa như là người gỗ, ngây ngốc không thể trả lời bác sĩ.
Đi ra phòng khám, Lí Nhã Mai trước đưa La Phù lên xe, thay cô lau đi trán đầy mồ hôi lạnh, lại cầm bình nước trái cây đưa cô uống, mặc kệ phát sinh chuyện gì, trước cần phải giữ gìn sức khỏe mới có thể chống chọi lại tất cả.
“Đừng hoảng hốt, đừng sợ, còn có dì ở đây, như núi có thể cho con dựa vào”
“ Con…… Như thế nào lại…… “ Cô thật sự mang thai sao? Điều này là ông trời ban ân hay trêu cợt? Ngay tại lúc cô mất đi người yêu, lại để cô biết bản thân mình có kết tinh của hai người? Sinh mệnh cuối cùng lại là trò vui đùa, cô cười không nổi……
Nhìn vẻ mặt cô mờ mịt, Lí Nhã Mai đau lòng cực.” Không cần hỏi ta cũng biết, cha đứa nhỏ này là Hạ tiến sĩ, ta giúp con đi tìm cậu ta nói rõ ràng.”
“Không, không cần……” La Phù đối hết thảy cũng không xác định, duy nhất xác định là, cô không muốn làm cho Hạ Vũ Tuyên càng chán ghét cô.
“Như thế nào có thể không cần?’
“Chúng con đã chia tay…… Con không nghĩ gia tăng phức tạp cho anh ấy……” cô có thể tưởng tượng, Hạ Vũ Tuyên nhất định sẽ càng khinh bỉ cô, tự nhiên lấy đứa nhỏ đến làm điều kiện đàm phán, chẳng lẽ bởi vậy có thể lưu lại tâm anh ta, đưa anh trở về đây thôi sao? Rất buồn cười cũng quá thật đáng buồn……
“ Đứa nhỏ ngốc, con nghĩ rằng ta không biết ủy khuất của con?” Lí Nhã Mai tức giận, những gì trong lòng cũng đều phun ra “Kỳ thật từ đầu ta không tán đồng ông xã ta thực hiện chuyện đó, công và tư chẳng phân biệt được, bắt con đi cầu Hạ tiến sĩ, như vậy khiến con làm người như thế nào? Ta thế nào cũng phải giáo huấn ông ta mới được, cần trường học nổi tiếng làm cái gì, so với hạnh phúc của con nó quan trọng hơn”
Đều là phụ nữ, Lí Nhã Mai sao lại không hiểu tâm tình La Phù? Cảm tình là cảm tình, công việc là công việc, bắt phụ nữ dùng tình cảm đi làm việc, thật sự vũ nhục phụ nữ!
Tầm mắt La Phù bỗng nhiên thay đổi, một khắc này Thái phu nhân không chỉ là Thái phu nhân, mà như là dì của cô, thậm chí là người thân, cảm giác có người thấu hiểu mọi cảm giác đau tích tụ của cô đời cô rất ít có ai có thể hiểu hết được.
Lí Nhã Mai vỗ vỗ tay cô, tiếp tục nói: “Con yên tâm, từ từ ta ra mặt đi tìm Hạ tiến sĩ, ta sẽ giải thích với cậu ta. Hiện tại con không có áp lực gì, con chính là con, hãy nghĩ cùng cậu ta ở cùng một chỗ.”
“Cho dù như vậy, anh ấy cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý……” cô so với ai khác đều hiểu rõ, anh sẽ không tha thứ người từng lợi dụng anh, tựa như cha mẹ anh, cả đời đều không có được sự tha thứ của anh.
“Lòng người là thịt, chờ cậu ta biết con mang thai, tự nhiên hiểu ý mềm lòng, con với con của con đều phải có tin tưởng”
La Phù chỉ là lắc đầu.” Con không cần anh ấy vì đứa nhỏ, bởi vì