Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

nhiều lắm cũng chỉ bị một chút thương tích nhẹ. Hiện tại kế này lại không ổn, người này ở Đường Môn không cha không mẹ, ai biết độc dược bôi trên mũi tên hắn có thể giải hay không, nếu không giải được, Mạc Hi che chở cho Tịch Nhi, chỉ bị một chút thương tích cũng có thể đi đời nhà ma.
Lục Vân cùng A Ngân bất chấp khiếp sợ vì khinh công quỷ thần khó lường của Mạc Hi, cũng theo Đường Hoan lần lượt lướt trên. Bốn người võ nghệ cao cường, một đường lao đến Cơ Xảo Các. A Ngân vốn có công phu hạ bàn vững chắc, khinh công tất nhiên không kém. Lục Vân rút kim ti ở eo ra, ném đi, đã vòng ở thắt lưng A Ngân, mượn sức hắn lướt nhanh, phất tay áo màu nước biển như từng đám mây bay, đỡ vô số mưa tên. Nàng giờ phút này không hề vì việc Mạc Hi giấu giếm võ công mà thấy lạ, ngược lại cảm kích ân cứu mạng của nàng, đồng thời cảm thấy buông lỏng, từ đó, liền không cần lo lắng đến an nguy của Mạc Hi. Nghĩ đến đây, Lục Vân ra tay càng ung dung.
Đường Hoan ôm Tịch Nhi tốc độ không khỏi giảm bớt hai phần. Phía sau ba mươi cao thủ trang phục như nhau dưới sự yểm trợ của cung tiễn thủ đuổi theo không tha, dần dần kéo gần khoảng cách. Nhóm người này đạp trên mái nhà mà tiếng chân lại chặt chẽ như nhịp trống, đợi chỉ còn cách trượng liền cùng lấy vật trong lòng ra, Mạc Hi vừa thấy liền biết không ổn. Trên tay họ là một hộp gỗ tử đàn, Bạo Vũ Lê Hoa Đinh! Quả nhiên đồ của nhà mình không cần tốn tiền, Đường Lịch dùng đến không cần mạng! Mạc Hi không khỏi nghĩ đến Đường Hoan bị thiết kế đắc ý của mình truy sát sẽ khổ sở thế nào, cũng chẳng thèm quan tâm giờ đang nguy cấp mà cảm thấy vui sướng khi người gặp họa, vội vàng nhìn về phía Đường Hoan. Nếu tên này không có chuẩn bị đường rút, cái mạng nhỏ chắc chắn phải bỏ lại chỗ này rồi, đừng làm mất mặt người ta trên nóc nhà!
Trong lúc vạn phần nguy cấp, một màn mưa tên đen đột nhiên cùng bắn về đám truy binh ở phía sau, ước chừng trong phạm vi hai trăm mét mơ hồ có thể thấy được một nhóm cung nỏ thủ đã sớm mai phục trên mái hiên, rõ ràng bọn họ đang chờ Đường Hoan dẫn truy binh vào tầm bắn, Bạo Vũ Lê Hoa Đinh chưa kịp phóng ra họ đã động thủ trước. Do đó, ba mươi người tới bất ngờ không kịp đề phòng, trong khoảnh khắc đã tổn hại quá nửa, giảm bớt áp lực của bốn người Mạc Hi rất nhiều. Bốn người nhân cơ hội này nhanh chóng thoát khỏi tầm bắn của Bạo Vũ Lê Hoa Đinh.
Thập Tự cung này lực bắn có thể đạt tới sáu trăm mét, khuyết điểm là gắn tên chậm hơn cung tiễn bình thường, chỉ có thể áp dụng cho phục kích, đối địch chính diện không đủ linh hoạt cơ biến. Ưu điểm là không cần kéo cung đồng thời cũng có thể nhắm chuẩn, yêu cầu về lực tay kéo nỏ tương đối thấp, toàn nhờ lực máy móc ở thân cung nén lại, bắn mạnh mà ra. Diệu dụng ở chỗ tầm bắn xa hơn cung tiễn bình thường, cung tiễn thủ của đối phương tầm bắn không bằng, không hề có lực hoàn thủ.
Không cần phải nói, thiết kế của Đường tứ.
Kẻ đuổi người chạy, bốn người mang theo Tịch Nhi đã tiến vào nội viện Cơ Xảo Các. Vừa đến địa bàn của mình, Đường tứ mỉm cười, đem Tịch Nhi vứt cho Mạc Hi, bản thân dùng bộ pháp quỷ dị một đường vút đi trước, cũng không biết là khởi động cơ quan hay đóng cơ quan, hoặc cả hai đều có. Mạc Hi lúc này đã hết đường lui, chỉ có thể gắt gao đi theo. Đường tứ nhất định có chủ ý lấy mình làm mồi nhử, dụ địch xâm nhập. Nàng hiện tại đừng nói là chuồn mất, lui về phía sau một bước cũng có thể đạp nhầm cơ quan. Theo tình hình hiện tại, Mạc Hi đã bị Đường tứ bắt cóc, thành bảo tiêu miễn phí cho hắn.
Một đường như vào chỗ không người, đến thẳng nhà kho. Đường Hoan rút từ trong một loạt hộp nhỏ ra một cái lệnh bài để vào, tách một tiếng, tủ chứa đồ từ từ mở ra. Đoàn người nhanh chóng lách người, tiến vào một mảnh tối tăm.
Đi chừng hai mươi bước, đã đến cuối bí đạo. Đường Hoan quay mặt về vách tường gõ ba lần nghỉ năm giây, như thế lặp lại ba lượt, vách tường chậm rãi mở ra. Bên ngoài đã có hai người tiếp ứng, một người trong đó Mạc Hi nhìn ra, chính là tiểu nhị lần đầu tiên đến Cơ Xảo Các đã tiếp đón nàng. Thì ra bí đạo thông đến thanh lâu ở cách vách, chắc cũng là sản nghiệp của Đường Hoan. Cơ Xảo Các thiết lập tại nơi yên hoa chính là có tác dụng tạo nhiều nơi ẩn nấp. Thanh lâu người lui tới vừa nhiều lại đa dạng, quả là nơi che giấu tai mắt tốt nhất. Hai người tiếp ứng bên ngoài nhìn thấy Mạc Hi theo sát sau Đường Hoan từ trong bí đạo đi ra, trong tay còn ôm một đứa trẻ ăn mày, không khỏi có chút kinh ngạc.
Tiểu nhị có duyên gặp mặt một lần kia ánh mắt vô cùng nhạy bén, nhanh tay nhanh chân từ tủ quần áo trong phòng tìm một bộ quần áo nam, đưa cho Mạc Hi, cũng không biết có phải của người khách làng chơi nào bỏ lại hay không. Ba người Đường Hoan hiển nhiên đã sớm có chuẩn bị, giơ cánh tay, vung tay áo, trút bỏ quần áo hoa lệ bên ngoài, trong chớp mắt lộ ra quần áo màu sẫm bên trong. Ngay cả Lục Vân cũng là áo dài tay hẹp, cho tiện hành động. Mạc Hi để Tịch Nhi xuống giường bên, tự mình cởi áo tháo thắt lưng, động tác lưu loát, không chút nhíu mày. Ngược lại khiến tất cả mọi người có mặt ở đây ngây