Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng
Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.
rất xuất thần, không tự kìm chế lộ ra vẻ mặt đáng khinh, Lục Vân vội nói: "Mộc cô nương, cô đừng hiểu lầm, thiếu gia chúng tôi cùng nữ tử rắn rết kia vẫn trong trong sạch sạch. Thiếu gia chúng tôi cũng là vì…" Nói tới đây, nàng ngừng lại một chút, lại liếc Đường Hoan một cái, thấy trong ánh mắt hắn toát ra một tia đau thương, nhưng cũng không có ý ngăn cản nàng nói, mới nói tiếp: "Vì tiểu thư chúng tôi. Tiểu thư chúng tôi từ nhỏ đã thất lạc khỏi gia đình thiếu gia, lão gia phu nhân cũng là vì tìm tung tích của tiểu thư mới đồng ý trở về Đường Gia Bảo. Lúc đầu tiểu thư chúng tôi cùng đại sư huynh của Tiêu Cầm yêu nhau, ai ngờ Tiêu Cầm ỷ vào thân phận đại tiểu thư dẫn dụ, hoành đao đoạt ái (cắt ngang tình cảm của ai đó để chiếm lấy), còn tìm người làm ra chuyện cầm thú không bằng với tiểu thư chúng tôi. Đáng thương cho tiểu thư chúng tôi người như thiên tiên, vì không chịu nổi nhục nhã còn bị tình lang phản bội cùng lúc đả kích, tự sát mà chết." Lục Vân càng nói càng bi phẫn, trong mắt đã hơi ẩm ướt.
Mạc Hi cảm thấy cô ấy nói là sự thật. Ở trên núi gặp Đường Hoan tảo mộ chính là sau ngày Tiêu Cầm bỏ mình, khó trách Đường Hoan lại toát ra vẻ mặt thoải mái, hắn đã tự tay báo thù cho muội muội mình. Mà mộ bia của muội muội Đường Hoan không có khắc chữ cũng dễ giải thích, vừa không thể khắc tên Đường Hoan là người lập bia, cũng không thể khắc tên người chết là Đường tiểu thư. Bất luận là Đường Môn hay Việt Kiếm Môn, khiến cho bọn họ chú ý đều bất lợi với Đường Hoan, thứ nhất có thể bại lộ hành tung của hắn, thứ hai sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn.
Nếu Đường Hoan giết Tiêu Cầm là có nguyên nhân, vậy hi vọng hắn bỏ qua cho Mạc Hi không thể nghi ngờ liền lớn thêm một phần. Cho dù lúc này phía sau đã không còn truy binh của Đường Lịch, nàng cũng không thể mạo hiểm rời đi, vạn nhất trên đường độc phát, nàng ngay cả nửa phần hi vọng sống cũng không có. Giết Đường Hoan càng không thể, giết hắn chẳng khác nào tự tay đem giải dược ném vào sông Hoàng Phố*, lưỡng bại câu thương (cả hai đều bị tổn hại). Mạc Hi hiện tại hận không thể hung hăng cấu Đường Hoan một phen cho hả giận. Thật sự là đi không thể, giết cũng không thể.
* Sông Hoàng Phố là một con sông dài 97 km từng là một chi lưu của sông Tô Châu. Tuy nhiên, ngày nay sông Tô Châu đã trở thành nhánh của sông Hoàng Phố. Sông này rộng trung bình 400 m và sâu 9 m. Đây là nguồn nước uống cho dân Thượng Hải. Sông này chia Thượng Hải ra hai khu Phố Đông và Phố Tây. Bến Thượng Hải nằm dọc theo sông này.
Giải độc còn cần người hạ độc, nghĩ đến đây, Mạc Hi kề sát lỗ tai Đường Hoan mềm nhẹ nói: "Huynh ngoan một chút, ta liền để huynh nói chuyện có được không?"
Âm tiết cuối cùng vừa bật ra đã bỏ lại Đường Hoan, nhảy vọt lên. Điểm huyệt ngủ của Lục Vân, đặt nàng bên cạnh bàn trà, bố trí thành tư thế tay chống cằm, lại liên tục điểm mấy huyệt đạo cố định tạo dáng. Đợi huyệt đạo giải, phỏng chừng Lục Vân sẽ có bóng ma tâm lý, hơn nữa thêm cảm giác tốt đẹp vì cơ bắp cứng ngắc khí huyết ngừng trệ, vĩnh viễn không bày ra tư thế nữ nhi mười phần này.
Cùng lúc đó, Đường Hoan bởi vì mất đi Mạc Hi chống đỡ mà rầm một tiếng té trên mặt đất, kinh động người bên ngoài. A Ngân vén rèm đưa đầu vào dò xét, thấy Mạc Hi tựa vào lòng thiếu gia, hai tay thiếu gia vòng qua nàng, hai người ôm nhau ngồi trên đất, môi Mạc Hi dán bên tai Đường Hoan nhẹ giọng thì thầm, Đường Hoan dáng vẻ cúi đầu cẩn thận lắng nghe, lập tức cả kinh lui ra ngoài. Cũng tay mắt lanh lẹ giữ chặt đồng bọn muốn vào thăm dò động tĩnh, cảnh cáo bọn họ, trừ phi thiếu gia ra lệnh, nếu không nghiêm cấm vào quấy rầy.
Việc này cũng không thể trách A Ngân tính cảnh giác thấp, do hắn nghĩ rằng thiếu gia xưa nay thích sạch sẽ, tuy nói giả vờ bị liệt, nhưng vẫn có trăm ngàn cách cự tuyệt các cô nương giở trò với mình, trước kia cũng không phải chưa từng cự tuyệt qua, nhưng lần này người lại không kêu một tiếng, còn ăn thức ăn cô nương này gắp, việc này chưa bao giờ xảy ra. Có thể thấy được thiếu gia đối với vị Mộc cô nương này không giống người thường. Hơn nữa trong cảm nhận của hắn Mạc Hi mới cứu mạng mình, vạn vạn không thể tưởng được hai người ôm nhau thật sự lại là Mạc Hi gắt gao không chế mạch môn của Đường Hoan, mà nàng nhẹ giọng thì thầm nội dung là uy hiếp muốn hắn "Hợp tác một chút!" Càng không thể nghĩ đến Đường Hoan dịu dàng cúi đầu, là vì Mạc Hi đề phòng hắn dùng ánh mắt cảnh báo, sử dụng bạo lực kéo xuống.
Mạc Hi dụng tâm lương khổ bày ra tạo hình như thế, chẳng qua là bởi vì vào lúc này không thể xử lý mấy người bên ngoài thuyền, nếu thuyền không đi tiếp, Đường Hoan một khi bị Đường Lịch bắt được, nàng cũng sẽ không hay ho.
Đàm phán
Mạc Hi nói nhỏ: "Huynh đáp ứng ta không kêu cứu, ta liền cho huynh nói chuyện. Nếu đồng ý liền chớp mắt vài cái, được không?" Vì phòng ngừa Đường Hoan lật lọng, Mạc Hi dùng tay trái dán bên môi Đường Hoan, chuẩn bị tùy thời đập vào cằm hắn, khiến hắn không thể lên tiếng.
Đường Hoan nhanh ch