Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.

g lại một chút, Tiết Đồng gác tay ngạo nghễ nói: "Lão phu cả đời kiệt ngạo bất tuân, thử hỏi người trong thiên hạ cầu lão phu ra tay đâu chỉ trăm ngàn, mà có thể khiến lão phu cầu xem chẩn lại chỉ có một mình Hà chưởng môn." Nói đến đây, ông ta lộ ra một nụ cười nịnh nọt, hai hàng lông mi trắng trên trán run run, lại nói: "Cô nương, cô chính là người thứ hai. Người giang hồ nhiều người nói lão phu thấy chết mà không cứu, không biết giết gà cần gì dao mổ trâu, lão phu thực khinh thường. Diệu thủ hồi xuân cố nhiên có thể biểu lộ tài năng của lão phu, nhưng nếu bàn tay lão phu có thể hóa mục nát thành thần kỳ, tạo nên một thế hệ kỳ tài võ học, sẽ có thể lưu danh muôn đời."
Mạc Hi hiểu được, vị cuồng y học này coi bệnh nhân là một tác phẩm nghệ thuật để điêu khắc, mà khó khăn nhất chính là tìm vật liệu. Chỉ là làm sao nàng biết được lời Tiết Đồng nói là thật hay giả.
"Thần y chắc hẳn đã biết ta từng trúng độc." Mạc Hi bình tĩnh hạ nhiệt trong đầu, thử hỏi.
Tiết Đồng khó hiểu a một tiếng, chẳng hề để ý nói: "Độc trên người cô nương đã sớm tiêu hết, không cần lo lắng." Ngừng lại một chút, dào dạt mong chờ nhìn Mạc Hi nói: "Đề nghị vừa rồi của lão phu, cô nương đồng ý không?" Tiết Đồng trong lòng cũng đã muốn khóc rồi, đây là chuyện bao nhiêu người cầu mà không thể, tại sao hai người này đều đáp ứng không thoải mái như vậy.
"Nếu độc đã giải, ta đã ở đây quấy rầy nhiều ngày, xin được cáo từ. Tiết thần y sao không cùng ta đi Kim Lăng, bàn bạc kĩ hơn." Hai câu này nàng là phân biệt nói với Đường Hoan cùng Tiết Đồng. Mặc kệ việc này là thật hay giả, trước rời khỏi đây mới là thượng sách.
Không ngờ Tiết Đồng lại gấp đến độ lông mi nhíu chặt, "Việc này vạn vạn không thể, quá trình đả thông hai mạch dị thường hung hiểm, cần dùng thất bảo cùng giường điền ngọc ở nơi này phụ giúp lại vừa bảo vệ cô nương bình an. Vả lại quá trình này thập phần thống khổ, cô nương vốn có thể chất chí âm, trước khi đả thông hoàn toàn hai mạch sẽ dần cảm thấy khô nóng, cần mượn khí lạnh của giường ngọc để giảm bớt một phần."
Đường Hoan ở một bên nghe vậy, ánh mắt vốn đang nhìn Mạc Hi lại chuyển qua nơi khác, vẻ mặt khó đoán.
"Mộc cô nương có điều không biết, lời nói của Tiết thần y không phải giả. Ngày xưa khi Tứ thiếu còn khổ sở vì chân tật, lúc Tiết thần y nối lại gân mạch cũng mượn công dụng của giường ngọc này." Đường Đức vừa nói vừa nhìn vẻ mặt Đường Hoan, thấy ánh mắt hắn nóng vội, không khỏi cười thầm trong lòng.
Nghe đến đây, Mạc Hi ngược lại tin vài phần, chân tật của Đường Hoan không phải phương pháp tầm thường có thể chữa khỏi, hơn nữa cần có thêm giường điền ngọc làm từ một khối ngọc hoàn chỉnh lại tiêu phí mấy năm điêu khắc mới thành. Nếu như muốn hại nàng, thật không cần khổ tâm tiêu phí nhiều như thế.
"Lại không biết đả thông hai mạch nhâm, đốc phải tốn bao nhiêu thời gian?" Việc này đối với Mạc Hi mà nói sức dụ hoặc thật sự quá lớn, nàng không nhịn được hỏi.
"Tùy theo thể chất của mỗi người mà định, lão phu cũng chỉ làm qua một lần trên người Hà Quần Thanh, thật không thể khẳng định." Ông ta suy nghĩ một lát, lại bổ sung: "Chậm thì một tháng, lâu thì ba tháng."
Mạc Hi âm thầm suy nghĩ nếu thời gian không thể xác định ngược lại có vẻ tin được.
"Cô nương nên nhớ, trong lúc này không thể cố vận khí, nếu không nhẹ thì bại liệt nặng thì bỏ mình." Tiết Đồng cẩn thận dặn dò.
"Việc này hơi khó, chuyện đang gấp, trong nội bộ Đường Môn chưa thanh trừng xong. Cô nương lại là bằng hữu của tứ thiếu, tạm mất võ công, lại càng nguy hơn. Cuộc chiến giữa Đường Môn và Việt Kiếm Môn đã tổn hại vô số cao thủ, nếu như phân ra hai nơi bảo vệ tứ thiếu cùng cô nương, sợ không ổn. Huống hồ giường ngọc nặng ngàn cân, di chuyển không dễ." Đường Đức bỗng nhiên nói xen vào, suy nghĩ một lát, nói: "Cô nương có thể tạm thời ủy khuất một thời gian, cùng tứ thiếu ở chung tại Thanh Huy Các không? Thứ nhất giường ngọc ở đây, thứ hai có thể bảo vệ an toàn của cô nương."
Mạc Hi cười, nói: "Cũng được. Chỉ là ta có một yêu cầu quá đáng." Đường Hoan rõ ràng là không ngờ Mạc Hi lại một câu đáp ứng, lập tức nhìn về phía nàng.
Chỉ thấy nàng nói nói cười cười, lại nói: "Không biết tứ thiếu có thể cho ta mượn Bích Lưu châu ngắm mấy ngày không. Đợi khi cáo từ sẽ lập tức trả lại." Nhiều ngày nay nàng đi loanh quanh ở Đường Môn cũng nghe không ít bát quái, đương nhiên biết để tránh gặp phải tai vạ, châu giả Đường Quân đoạt được đã bị hủy.
Đường Đức mặt lộ vẻ khó xử, không ngờ Đường Hoan lại đáp ứng ngay.
Như thế Mạc Hi mới thoáng an tâm, vô luận như thế nào, một khi có trá, nàng có một trong Đường Môn tứ bảo nơi tay, cũng có thể ứng biến một phần. Vả lại nàng mất võ công, cần có bảo bối phòng được trăm độc hộ thân mới có một chút cảm giác an toàn.






Bích Lưu châu
Mạc Hi thấy Tiết Đồng, Đường Đức hai người một đáp một xướng liền làm chủ thay Đường Hoan, chẳng những nói hai ba câu đem một nửa Thanh Huy Các nơi ở của tên nhóc này nhường cho mình, còn