Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.
vậy đặc biệt ghen tị với phụ nữ mang thai, chuyên lấy mạng những người phụ nữ này. Lúc đại ca ra đi đại tẩu đang có thai."
"Nữ quỷ chuyên tìm phụ nữ có thai lấy mạng lại là chuyện gì?" Soái ca ‘tự nhiên’ hỏi.
"Mấy năm trước, người chết ly kỳ trong thôn nam nữ già trẻ đều có. Sau lại có một thời gian người chết đều là phụ nữ mang thai, hơn nữa tử trạng thật là thê thảm, đều bị xé bụng, lấy đứa trẻ chưa kịp sinh ra mà chết thảm." Người thợ săn nói đến đây, không biết là lạnh hay là sợ hãi, lời nói trở nên không mạch lạc.
Soái ca ‘tự nhiên’ nói: "Việc này thật kì lạ. Đều nói quỷ sợ phụ nữ có thai. Bởi vì phụ nữ có thai mỗi khi sinh một đứa trẻ, liền đại biểu một quỷ hồn dưới âm tào địa phủ được chuyển thế đầu thai lần nữa, cho nên phụ nữ có thai có thể trừ tà phá pháp. Nhưng phụ nữ mang thai một khi sinh nở, dương khí sẽ yếu đi rất nhiều, mới có thể khiến quỷ nhập vào người. Như thế nào nữ quỷ này lại chuyên tìm phụ nữ có thai chưa sinh để xuống tay chứ?"
Người thợ săn nghe xong chỉ nghi hoặc khó hiểu, thấy hai người này nghe hắn lải nhải hồi lâu, trên mặt cũng không hiện nửa phần sợ hãi, trong lòng biết một nam một nữ ngẫu nhiên gặp trong tuyết này không phải người thường. Thấy đêm đã khuya, liền đưa đến cho bọn họ một cái chăn bông, rồi về phòng mình.
Soái ca ‘tự nhiên’ không nói hai lời liền nằm trên mặt đất. Nhà tranh thật sự rất đơn sơ, trên mặt đất căn bản chỉ là đất. Mùa đông khí hậu khô ráo, đất này vừa lạnh lại vừa cứng.
Mạc Hi nằm trên giường, cân nhắc lời người thợ săn vừa nói. Việc bến đò Phong Lăng tiêu điều với nơi này người ở rất thưa thớt có liên hệ gì hay không?
Chợt nghe soái ca ‘tự nhiên’ nằm trên đất nói: "Hay là ngày mai chúng ta đi Diêm Vương Pha xem thử nhé."
"Được." Mạc Hi xưa nay không thích lo chuyện bao đồng, nhưng nếu việc bến đò Phong Lăng tiêu điều có liên quan đến Thừa Ảnh, mà thanh kiếm này nàng lại nhất định phải có, tiện đường dò hỏi một phen cũng không sao.
Hai người cả đêm không nói gì.
Diêm Vương Pha
Thói quen ngủ của hai người này cũng giống nhau như đúc. Nếu nói hai người họ không ngủ, lại không giống, dù sao hô hấp so với lúc thức dài hơn nhiều. Còn nói hai người họ ngủ say, cả buổi tối ai cũng không nhúc nhích. Nếu không phải hai người đều nằm nghiêng, thật đúng là giống xác chết.
Hôm sau. Sáng sớm.
Mạc Hi cùng soái ca ‘tự nhiên’ hai người đã sớm thức. Người thợ săn ở cách vách nghe thấy động tĩnh cũng thức, chỉ chốc lát sau gõ cửa mà vào.
"Hai vị, thật sự không có gì để chiêu đãi, đây là bánh vừa mới ra lò. Nhị vị ăn vào cũng người sẽ ấm áp hơn." Dứt lời đưa qua một cái chén sứ lớn thô sơ, bên trong có bốn cái bánh ngô còn nóng hôi hổi.
Hai người phân công nhau tìm kiếm kiểu trải thảm (từ trên xuống dưới), ước chừng tìm khoảng hai chung trà, mới tìm được một chỗ. Lấy tay phất lớp tuyết trên mặt, quả nhiên đất phía dưới còn rất xốp, nhìn như là mới chôn.
Soái ca ‘tự nhiên’ đào mộ cũng rất có dáng, vả lại động tác cùng thần thái đào mộ của hắn lại thản nhiên sung sướng giống như là hoa tượng (người làm vườn, trồng hoa) trong thời tiết tốt đào đất gieo hạt trồng tuyệt thế danh hoa. Mạc Hi ở một bên nhìn xem rất là thán phục. Cũng không phí bao nhiêu thời gian, chỉ chừng một chén trà nhỏ, liền đào được hai thi thể ra. Đáng tiếc đều là xác nam.
Hai người đã chết ước chừng một tuần, vì trời giá rét đông lạnh, tốc độ hư thối của thi thể so với thời tiết bình thường chậm hơn rất nhiều. Trên người hai người đều chỉ có một vết thương, đều là một điểm nhỏ màu đen sau gáy, xác nhận đâm xuyên qua cổ họng. Nhưng kỳ quái là vết máu trên quần áo của thi thể ít hơn nhiều so với trường hợp bình thường mà vết thương này tạo thành.
Soái ca ‘tự nhiên’ nói: "Xem ra không giống như vết thương do đao kiếm."
Mạc Hi nói: "Đúng vậy, hình như là vết thương do vật thể dạng mũi dùi đâm xuyên tạo thành. Nếu là giết người, hung thủ có lẽ không biết võ công."
Soái ca ‘tự nhiên’ nói: "Ừm, theo độ sâu của vết thương mà xem, nếu là người làm, người này lực cánh tay bình thường, dùng cũng không phải vũ khí sắc bén gì."
Mạc Hi nhíu nhíu mi nói: "Chỉ là nếu hung thủ không biết võ công, một người giết nhiều người như vậy, lại không bị ai phát hiện. Còn phải dưới tình huống thần không biết quỷ không hay di dời nhiều mộ bia như vậy, cũng quá khó làm đi."
Soái ca ‘tự nhiên’ nói: "Có thể hay không hung thủ không chỉ một người? Nhưng mà những mộ phần khác đều đã nhiều ngày, có đào thi thể ra cũng nhìn không ra nguyên cớ. Bằng không có thể từ vết thương để phán đoán ra có phải cùng một người gây nên hay không."
Mạc Hi gật gật đầu, khuôn mẫu hành vi của một người luôn có dấu vết để tìm ra, góc độ xuống tay, độ mạnh yếu, còn có nếu dùng cùng một thanh hung khí, vết thương tạo thành hẳn là rất giống nhau.
Hai người thấy không có phát hiện gì nữa, soái ca ‘tự nhiên’ liền chôn hai thi thể trở lai.
__________________________
Hai người theo đường cũ trở về, đem cái xẻng