Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
i là gì?"
"Tại hạ Mộc Phong Đình. Như mộc xuân phong, đình đình như cái." (Như tắm gió xuân, đình cao che phủ)
Mạc Hi thầm nghĩ: tên của thằng nhãi này cũng lịch sự tao nhã ghê, lại không biết có phải tên thật hay không.
Khổ đại cừu thâm lại chuyển hướng hỏi Mạc Hi: "Xin hỏi phương danh cô nương?"
"Ta là Mộc Khê."
Mộc Phong Đình nói: "Không biết vì sao Lạc đại ca lại cho rằng tẩu tử ở \'Tế Thiện Đường\'?"
Lạc Hằng mặt hiện vẻ tiêu điều, nói "Ta chỉ là đoán mò thôi, nghe người ta nói nơi này thu lưu rất nhiều cô nhi quả phụ, liền tìm đến, thử vận may. Nào biết ta ở chỗ này tìm người, quanh quẩn lâu ngày, lại luôn nhìn chằm chằm phụ nhân mang theo trẻ nhỏ, người ta liền hiểu lầm ta có ác ý, kêu quản sự nơi này đến đuổi ta đi. Cho nên mới có chuyện vừa rồi." Trên mặt hắn hiện ra vẻ tang thương rồi lại nói: "Không dối gạt Mộc tiểu huynh đệ, khi ta đi lính nội tử đang có thai. Ta vào quân doanh nhiều năm, mỗi khi trên chiến trường chém giết hiểm nguy sắp chết đều nghĩ đến nàng, mới có thể có dũng khí biến nguy thành an. Kiếp sống quân lữ vô cùng kham khổ, mỗi khi đêm dài nhàn tĩnh, ta lại suy nghĩ con ta không biết là nam hay nữ, là giống mẹ nhiều chút hay là giống người cha như ta nhiều chút. Ai biết..." Nói đến đây, vị hán tử làm bằng sắt này không ngờ có chút nghẹn ngào, thật sự khiến lòng người chua xót.
Mạc Hi âm thầm thở dài: Kỳ thật một câu "Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi" (Say nằm sa trường bạn đừng cười, xưa nay chinh chiến mấy người về)*, căn bản không thể nói rõ sự tàn khốc của chiến tranh. Thân ở sa trường chân chính, ngay cả uống thả cửa cũng không thể, cho dù may mắn có thể sống sót, trở lại cố hương, cũng chỉ rơi vào kết cục "vật thị nhân phi sự sự hưu". (Cảnh còn người mất mọi chuyện không còn)
*Hai câu cuối trong bài Lương Châu từ của Vương Hàn đời Đường:
Lương Châu từ.
Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tì bà mã thượng thôi
Tuý ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi.
(Vương Hàn)
Bài hát Lương Châu
Rượu bồ đào, chén dạ quang
Muốn say, đàn đã rền vang giục rồi
Sa trường say ngủ ai cười
Từ xưa chinh chiến mấy người về đâu.
(bản dịch của Trần Trọng San)
Thục Sơn kỳ cảnh
Cũng không biết Mộc Phong Đình thương lượng với những tiểu đạo sĩ này như thế nào, ba người ở Tế Thiện Đường nghỉ ngơi tá túc một đêm, hôm sau dùng xong điểm tâm liền khởi hành lên núi.
Chỉ thấy trong nắng sớm, Thục Sơn khí thế hào hùng, sừng sững cao tuyệt. Đỉnh núi như đội đất chọc trời, cheo leo trơ trọi, cao vút độc tôn. Giữa đỉnh núi lại có một hang động thiên nhiên rộng rãi xuyên núi, cao chừng trăm trượng, trải dài từ sườn nam đến bắc, như cửa huyền quan, nuốt mây phun sương. Lại giống như một tấm gương sáng khảm trên màn trời xanh thẳm, như họa như bình, đoạt tạo hóa của trời đất, nhận linh khí của vạn vật, có thể nói quỷ phủ thần công (tay nghề điêu luyện, sắc sảo).
Soái ca ‘tự nhiên’ thấy Mạc Hi vẻ mặt vô cùng tán thưởng, giới thiệu: "Cảnh này tên là ‘cửa trời phun sương’. Vô luận thời tiết biến hóa như thế nào, nơi đây quanh năm mây mù bốc hơi, mỹ lệ vô cùng. Ngày âm u có ngàn đám mây bay, ngày trời trong có hào quang vạn trượng, biến hóa thất thường, giống như chất chứa huyền cơ vô tận của thiên địa, tựa như cảnh ảo. Sử kí của đất Thục từng ghi lại: "Thời huyền cổ, có người bản xứ thấy hào quang từ trong mây tỏa ra, ánh tím quấn quanh, ngày càng mở rộng, chiếu khắp bầu trời, cho là điềm lành, cung kính phục bái". Cho nên đỉnh Thục Sơn còn được gọi là \'vân mộng tuyệt đỉnh\'."
Lạc Hằng tiếp lời nói: "Cửa trời vốn tượng trưng cho điềm lành của thiên giới, tục truyền mỗi khi thiên địa âm dương luân hồi, sẽ có rất nhiều khổ nạn ập xuống nhân gian, lúc này mọi người chỉ có lên cửa trời ở Thục Sơn khẩn cầu trời xanh ban cho bình an hạnh phúc, tự mình vượt qua "Thiên môn khảm", mới có được đạo nhập thế. Bởi vậy hàng năm hai mùa xuân hạ đều có vô số người hành hương mong muốn bình an, may mắn, phú quý cát tường tới đây cầu nguyện. Năm đó ta vừa thành thân, đã từng cùng nội tử (vợ) tới đây." Có lẽ là rơi vào hồi tưởng, hắn rất lâu không nói thêm gì nữa.
Càng lên cao, Lạc Hằng đi càng chậm, Mạc Hi nghe hắn hô hấp dồn dập, sắc mặt ửng đỏ, liền biết đã có phản ứng cao nguyên (càng lên cao không khí càng loãng, lượng oxy ít nên dẫn đến chóng mặt, khó thở,…). Tuy rằng còn chưa đến đỉnh, nhưng độ cao nơi này cũng hơn một ngàn mét so với mặt nước biển. Thật làm khó một người không có võ công như hắn.
Mộc Phong Đình hiển nhiên cũng phát hiện Lạc Hằng không khoẻ, hắn nói với hai người: "Chờ một chút, ta đi rồi về ngay." Vừa dứt lời thân hình đã lướt lên, vọt qua một vách núi cheo leo. Tư thế bay lên kia, phiêu hốt như thần, rất có dáng vẻ tùy ý tiêu sái tung hoành giữa trời đất.
Hắn hái thứ gì đó trên một bụi cây mọc hoang nơi vách núi, phút chốc liền nhảy xuống bậc thang đầy tuyết trắng, đưa cho Lạc Hằng vài lá cây hình trứng, m