Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.
hầm nghĩ trong lòng không ổn.
Quả nhiên, Mộc Phong Đình vừa thấy nàng liền nói: "Cô nương, Lạc huynh có việc muốn nhờ. Tại hạ nhất thời khó thể quyết đoán. Muốn mời cô nương cùng xem xét. Có thể vào nhà bàn không?"
Mạc Hi âm thầm ai thán một tiếng, thầm nghĩ: cho dù ta nói không thể, ngươi sẽ bỏ qua cho ta sao... Thôi, tạm thời nghe xem.
Mạc Hi dáng vẻ từ chối cho ý kiến, Mộc Phong Đình cũng đã đi theo nàng vào phòng. Chần chờ một lát, Lạc Hằng cũng theo vào.
Lần này Mộc Phong Đình lại không nói thay, chỉ nói với Lạc Hằng: "Lạc huynh, huynh đem đầu đuôi mọi việc nói cho Mộc cô nương nghe đi."
Lạc Hằng gật gật đầu, vẻ mặt dị thường ngưng trọng nói: "Chuyện là như vầy. Ta mới biết được tại \'Tế Thiện Đường\' làm nghĩa công cũng là một loại tu hành, cho nên phàm là đệ tử xuất gia của Thục Sơn mỗi tháng đều luân phiên được đưa xuống núi. Ta theo quân rất nhiều năm, đã làm nghĩa công ít nhất cũng có trăm người, nhất thời cũng hỏi không được tin tức gì. Lại bởi vì \'Tế Thiện Đường\' thu lưu cứu trợ thật sự rất nhiều người, vừa lớn lại không có tính cố định, cũng không có danh sách gì. Nhất thời ngàn đầu trăm mối, không biết bắt đầu từ đâu. Cù chưởng môn mặc dù đã phái người hỏi trong đám đệ tử đã làm nghĩa công vài năm nay, nhưng cũng không thu hoạch được gì. Ta mặc dù rất nóng lòng, cũng chỉ có thể ở trên núi chờ. Mấy ngày nay rảnh rỗi ở Thục Sơn đi bừa, nghĩ rằng nếu được trời phù hộ, có lẽ thật sự có thể gặp được đệ tử Thục Sơn còn nhớ nội tử. Ai ngờ..." Nói đến đây, hắn đã chuyển thành khóc thảm, cuối cùng nhất thời nghẹn ngào không nói nên lời.
Mạc Hi thầm nghĩ: xong rồi, \'Tế Thiện Đường\' này chẳng lẽ thật sự có làm gì bậy bạ. Nhưng nàng không phải hiệp nữ thay trời hành đạo, trường kiếm giang hồ a, nếu nói về trừ gian diệt ác, bản thân nàng nên đứng mũi chịu sào bị nhân sĩ chính nghĩa đại biểu ánh trăng hủy diệt... (cái vụ đại biểu ánh trăng trừ gian diệt ác hình như trong phim hoạt hình nổi tiếng nào đó thì phải, hình như là thủy thủ mặt trăng, ta ko nhớ rõ lắm).
Lạc Hằng miễn cưỡng khống chế cảm xúc, tiếp tục đau khổ nói: "Ai ngờ lại nhìn thấy trên người một đệ tử Thục Sơn miếng ngọc bội ta tự mình tặng cho nội tử lúc sắp chia tay. Ta nhất thời gấp gáp liền đi lên hỏi. Ai ngờ đối phương lại một mực khẳng định đây là vật riêng của hắn, tuyệt không phải lấy từ người khác. Nhưng người này vẻ mặt mập mờ, kiên quyết không chịu lấy xuống cho ta nhìn kĩ. Vật ấy là ta lúc sắp chia tay đem tặng, nội tử nhất định vô cùng quý trọng, sẽ không tùy ý xử lí. Nàng sẽ không có việc gì..." Nói đến đây đã lã chã rơi lệ.
Mạc Hi thầm nghĩ quả nhiên có chuyện kỳ quái.
Mộc Phong Đình thấy Lạc Hằng đã khóc không thành tiếng, bổ sung nói: "Vật ấy chính là miếng bảo ngọc tổ truyền của Lạc huynh, chắc chắn sẽ không nhận sai. Vả lại trên mặt còn có một hàng chữ huynh ấy tự mình khắc: \'Sinh đương phục lai quy, tử đương trường tương tư.\' Chỉ cần lấy ngọc bội của người đó tới, kiểm tra liền biết. Chỉ là đây là vật tùy thân của người này, nếu muốn thần không biết quỷ không hay liền từ trên người hắn lấy đi cũng không phải là chuyện dễ, còn cần suy tính một phen."
Mạc Hi gật gật đầu. Thầm nghĩ: nếu động thủ giữa ban ngày, Mộc Phong Đình tuyệt đối dễ như trở bàn tay, chỉ là như thế, thứ nhất đánh rắn động cỏ, thứ hai ở địa bàn của người ta, tốt nhất không nên hành động thiếu suy nghĩ. Trong mắt Cù Diệu, mình cùng hai người này là cùng đến, nếu muốn làm rõ, đã là không thể, huống hồ hai người họ tìm tới cửa không phải là muốn lôi nàng xuống nước sao. Thôi, tạm thời quản việc này vậy.
Vì thế Mạc Hi trầm ngâm một lát nói: "Lạc huynh đừng nghĩ đến điều xấu, tôn phu nhân có lẽ vẫn mạnh khỏe, biết đâu ngọc bội kia là người này nhặt được lấy luôn cũng không chừng. Nhưng mà, nếu muốn trộm ngọc bội kiểm tra, lại không khiến người ta nghi ngờ đến huynh, ta cũng có một chủ ý, hai người đưa lỗ tai lại gần đây."
Vu oan giá họa
Hôm sau. Sáng sớm.
Mộc Phong Đình, Mạc Hi, Lạc Hằng ba người ẩn thân trong rừng cây cạnh Bích Tiêu Các, chờ người mà Lạc Hằng nói làm xong tảo khóa đi ra.
Lát sau, đệ tử Thục Sơn mặc đạo bào ào ào từ trong điện bước ra, Mạc Hi rõ ràng cảm giác được Lạc Hằng bên cạnh hô hấp dồn dập. Chợt nghe hắn cực lực đè thấp giọng giận dữ nói: "Chính là tên mập lùn có hai chòm râu cá trê kia! Bên hông hắn chính là ngọc bội ta nói."
Mạc Hi cùng Mộc Phong Đình hai người cùng nhìn về hướng hắn chỉ. Hai đạo sĩ đi cùng nhau, một mập lùn một cao gầy. Mập giống quả cân, cao như cây lúa. Không ngờ đó chính là hai kẻ có dáng vẻ thương nhân mà bọn họ gặp tại quán trọ Dạ Bạc ở bến đò Phong Lăng!
Hai đạo sĩ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Quả cân" oán hận phất tay áo hai cái, nói: "Bị khỉ đánh cướp, thật xui xẻo."
"Cây lúa" nói: "Quên đi, so đo cùng súc sinh làm gì. Mấy thứ đó cũng không phải vật may mắn gì, đã mất thì thôi đi."
"Quả cân" một đường hùng hùng hổ hổ, "cây lúa" một đường khuyên nhủ, hai người dần dần đi