Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.

cháo mùi thơm ngát đưa cho Mạc Hi nói: "Đây là cháo hoa mai. Chỉ dùng gạo tẻ rửa sạch cho vào nồi nấu tới mềm, thêm mai trắng rửa sạch, mật ong tươi, để sôi là được. Cháo này có thể bổ gan lưu thông khí huyết, dưỡng não sáng mắt, khai vị ngon miệng. Nếu cô nương có gì phiền não, uống vào sẽ lập tức tiêu tan."
Mạc Hi nếm thử, quả thực vị thanh ngọt, liền cho Mộc Phong Đình một nụ cười tán thưởng ngọt ngào. Thầm nghĩ: nếu nói có điều gì phiền não, trước mắt chính là Thừa Ảnh.
Nhưng nàng không quen cùng người khác chia sẻ tâm sự, cho nên liền cười hì hì nói: "Người ta nói quân tử xa nhà bếp. Huynh liền làm ngược lại." Mới vừa rồi hắn nói chuyện rất có hiềm nghi tự mình khen mình, có thể thấy rất thích nấu nướng.
Mộc Phong Đình không cho là đúng cười nói: "Cái gọi là \'Quân tử xa nhà bếp\' chỉ là nói tâm tính không đành lòng sát sinh thôi. có viết: \'Quân tử xa nhà bếp, phàm những đồ vật nhiễm huyết khí đều không động đến.\' Nói cách khác, phàm những thứ lây dính máu tanh đều không tự mình chạm vào. Mạnh Tử còn nói qua một câu: \'Quân tử đối với các loài cầm súc, thà thấy sinh không nguyện thấy chết, nghe thấy tiếng cũng không đành lòng ăn thịt, cho nên quân tử xa nhà bếp.\' Giả Nghi đời Hán trong lại dẫn thuật lời của Mạnh Tử, nói: "Thế nên xa nhà bếp, lòng nhân từ cũng chỉ đến vậy.\'" Ngừng một chút, hắn cười nhạt nói tiếp: "Những người này đem lời trong sách nói \'Quân tử xa nhà bếp\' để đề xướng phẩm đức nhân từ, ta lại cho rằng loại người \'nhắm mắt làm ngơ\' là tự lừa dối mình giả nhân giả nghĩa nhất. Có bản lĩnh bọn họ đều \'ăn chay\' đi. Để cho người khác sát sinh, bản thân ngồi mát ăn bát vàng, lại được tiếng tốt, thật giỏi tính toán."
Mạc Hi không khỏi gật đầu, thiếu chút nữa liền coi Mộc Phong Đình là tri kỉ. Chính nàng là kẻ sát sinh, mà cố chủ của nàng không phải là không muốn ô uế tay mình sao. Trên đời này trong tất cả các nghề sát sinh hại mạng, nghề nàng làm có thể coi như sát sinh nặng nhất. Nàng đời này xem như không làm được quân tử rồi.
Mộc Phong Đình lại thở dài: "Trên đời này chuyện lừa đời lấy tiếng còn rất nhiều. Cô có biết \'Một trăm nhân vật phong lưu trong giang hồ\' của Mộ Yến Trai chứ." Ngừng chốc lát, hắn lộ ra một nụ cười tự giễu nói: "Kỳ thật một trăm nhân vật phong lưu trong đó trừ bỏ số ít vài người, còn lại đều là nhờ tiền."
Mạc Hi "a" một tiếng, kinh ngạc nói: "Huynh là nói những người này bỏ tiền mua thanh danh?"
Mộc Phong Đình nói: "Đúng vậy. Không tiêu tiền mới là nhân vật thành danh chân chính trên giang hồ, chỉ vì có nhiều người ngưỡng mộ bọn họ, kể những sự tích của bọn họ mà tạo thành thôi." Ngừng một chút, miệng hắn cong lên một nụ cười tự mỉa, nói "Những người này vốn có chút danh tiếng, sau khi được Mộ Yến Trai thay bọn họ tuyên dương khắp nơi, đại đa số thật sự trở thành người có danh vọng trên giang hồ."
Mạc Hi thầm nghĩ: vị nhân sĩ Mộc Phong Đình trong nội bộ thật mạnh không thể lường trước được, cái miệng rộng của Mộ Yến Trai có thể nói là chiếm cứ địa vị độc quyền trên giang hồ, không ngờ có thể dựa vào khống chế hướng phát triển của dư luận để kiếm tiền. Quả nhiên, "Thiên hạ rộn ràng đều vì lợi đến, thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi đi".
Mộc Phong Đình nói: "Viết sách cũng giống thế thôi, chẳng qua bảng giá rất cao." Ngừng chốc lát, hắn lại nói: "Có điều ẩn sĩ cao nhân chân chính, Mộ Yến Trai sẽ cầu bọn họ cho viết truyện độc quyền. Cô nương võ công giỏi như thế, có thể nói nữ trung hào kiệt, nếu muốn viết sách lập truyền, tại hạ nghĩa bất dung từ."
Mạc Hi lắc đầu khiêm tốn nói: "Ta chỉ là nhân vật nhỏ, ẩn sĩ cao nhân gì đó căn bản không dính dáng đến." Trong lòng lại cân nhắc: hay là thằng nhãi này chủ động tiếp cận nàng là vì việc này? Đánh nhau để hắn bắt gặp một lần liền biết võ công mình có bao nhiêu cân lượng.
Mộc Phong Đình thấy Mạc Hi lập tức từ chối, liền bắt đầu miệng lưỡi lưu loát làm công việc thuyết phục: "Nếu cô nương có danh tiếng tốt sẽ không phải chỉ có chút ích lợi đâu. Xuất môn bên ngoài có giang hồ nhân sĩ hội bởi vì tiếng tăm của cô mà giúp đỡ nhiều. Lại có thanh niên tài tuấn mang lòng ngưỡng mộ cô, nói không chừng cô còn có thể bởi vậy mà tìm được nhân duyên tốt. Hiện tại trên giang hồ phong lưu hiệp thiếu thành danh rất nhiều, nhưng nữ hiệp nổi danh lại đều là người thế hệ trước. Đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở a."
Mạc Hi nhất thời không nói gì, hóa ra hắn đang định kiêm thêm việc đăng quảng cáo tìm bạn trăm năm... Chẳng qua tuy rằng hắn hơi nhiều lời, nhưng miệng lưỡi lại thật không tệ, nàng coi như gió thoảng bên tai, không đáng so đo.

Khỉ hoang lấy vật.

Như thế lại ở Thục Sơn mấy ngày. Nơi đây khí hậu thật thất thường, cho dù là mùa đông băng tuyết cũng sẽ có mưa dầm kéo dài, mà sau cơn mưa lại có kỳ cảnh bích hà giáng vân (ráng xanh mây đỏ). Chỉ là nắng vô cùng ít, trong ngày chỉ xuất hiện chốc lát.
Mạc Hi ở nơi tiên sơn bảo địa này, chỉ ít ỏi mấy ngày, kiếm thuật có thể nói tăng tiến vượt bậc. Cho nên ở rất là an tâm.
Mấy ngày nay