Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.
. . . . . . Đến khi cả hiện trường đều ầm ỹ gào , ngày tốt thế này, Như Hoa mỹ quyến, tình đầu ý hợp như thế này mọi người đều thích xem, nhân dân Trung Quốc thiện lương nhiệt tình đều rất thích làm mai cho người ta.
Miêu Uyển được nhiều người tiếp sức cho như vậy, liền nhét di động vào tay một người, ước lượng rồi nhón chân vít lấy cổ Trần Mặc, nhẹ nhàng chạm một cái vào khóe miệng anh.
Trần Mặc có chút kinh ngạc, sau đó cúi đầu cười dịu dàng với cô.
Ở bên trong chúng ta, luôn luôn có một vài khoảnh khắc không làm chủ được mình, bị bao giữa đám người sẽ quên tất cả chuyện xung quanh, chỉ nghe được tiếng tim đập thình thịch của mình .
Vì thế bỗng nhiên hiểu được, thì ra là mình còn còn sống, thì ra là còn sống có thể gặp được người đó, thật tốt biết bao!
* [Chú thích: Dương Trữ không phải là Dương Trữ trong đội của Trần Mặc trước kia, chỉ là tật bao đồng của tôi lại tái phát, luôn cảm thấy hổ thẹn với tên loại nước tương này, cho nên mới dùng trùng tên trùng họ để tưởng niệm mà thôi.
Mặt khác tôi cảm thấy Trần Mặc không lười cũng chẳng ngốc, chỉ là anh ta không muốn. . . . . . Không thể tưởng được. . . . .
Lúc Trần Mặc định lấy phần thưởng, vẻ mặt chủ gian hàng như sắp khóc đến nơi, giật nhẹ cánh tay của Trần Mặc thê lương hỏi: "Người anh em, cậu làm ơn đừng chơi nữa!"
Đôi mắt của Miêu Uyển trở nên hồng hồng, vân vê góc áo nói: "Anh cho chúng tôi món quà lớn nhất là được rồi, đưa nhiều quá chúng tôi cũng ôm theo không nổi."
Chủ gian hàng nhẹ nhàng thở phào, vào phía sau ôm một chú thỏ tai dài to xấp xỉ Miêu Uyển ra, lúc con thỏ này được để trên kệ trưng bày thấy cũng bình thường, nhưng đến khi ôm lại gần mới hết hồn, Miêu Uyển vừa thấy đã choáng váng, lơ ngơ giang tay ra ôm, một cô gái dáng cũng coi như là chuẩn, bị một con thỏ to hơn che hết cả người chỉ còn thấy mỗi cái đầu. Trần Mặc ráng nín cười giữ chặt tay cô, Miêu Uyển dựa vào ngực anh cười nhẹ nhàng mà sung sướng.
Con thỏ lớn như vậy thật sự không thể mang theo suốt được, cuối cùng vẫn phải thương lượng gửi lại chỗ ông chủ, vì Trần Mặc không có ý định chơi tiếp nên ông chủ rất biết ơn, không cần nói hai lời đã giữ con thỏ lại, sau đó nhắc họ khi về đừng quên nó.
Hôn cũng đã hôn qua, quà cũng đã được tặng, thế nào gọi là hạnh phúc, chính là đây!
Nhưng khi cabin của hai người dần dần lên đến đỉnh cao nhất rồi bắt đầu hạ xuống, Miêu Uyển nghe được tiếng đập mạnh mẽ của trái tim mình, hô hấp dồn dập gay gắt, cảm nhận được sâu sắc sự ngạt thở trong lòng, cô ai oán quay đầu, Trần Mặc hạ tầm mắt xuống nhìn thẳng cô.
Vẫn luôn là đôi mắt bình tĩnh này, giống như nước, ngay cả một gợn sóng nhỏ cũng không thấy, nhưng vẫn làm tim người ta có cảm giác lỗi nhịp.
Gió thổi,cờ bay bay, hay là lòng của tiểu hòa thượng cô đang rung động? (Di: thiệt chứ câu này ta chém =,= )
Miêu Uyển có chút tuyệt vọng cắn cắn môi, cô suy nghĩ, cô nhìn không ra, một chút cũng không biết anh đang nghĩ gì.
Cô muốn nhắm mắt lại, mong là Trần Mặc sẽ hiểu, hôn cô giống những cảnh phim trên TV, nhưng nếu anh không làm thì sao?
Miêu Uyển khẽ quay đầu lại, ngẩng lên một chút, Trần Mặc hơi kinh ngạc cúi đầu xuống, vì thế hai người đều dừng lại, Miêu Uyển uất ức mím môi, cô cảm giác được những suy nghĩ của mình đang trào ra nơi khóe mắt, cô sắp khóc, thật sự, thật sự, sắp khóc, bỗng nhiên Trần Mặc cúi người, hôn cô.
Ánh mắt đang bị bao phủ bởi một tầng hơi nước bỗng nhiên mở to, sau đó chậm rãi khép lại, những giọt nước lặng lẽ rơi xuống, lặng yên thấm ướt sợi tóc nhỏ.
Một cái hôn, lúc đầu là mềm mại như thể đang vuốt ve thăm dò thật cẩn thận, không biết nên liếm láp như thế nào.
Miêu Uyển run run người muốn chạy trốn, Trần Mặc ép chặt cô lại, phía sau lưng dán lên vách tường bằng thủy tinh trong suốt, cô bị khóa lại, không thể trốn hay thoát ra được. Trong nháy mắt Miêu Uyển cảm thấy mất hết sức lực, cô mê mang mở mắt ra, trước mặt là một ánh mắt trong suốt, sáng ngời như ánh mặt trời mang theo chút gì đó lạnh lẽo nhưng cũng rất ấm áp.
Cuối cùng Trần Mặc cũng không thăm dò nữa, dùng đầu lưỡi mở đôi môi của cô, thân mật tiến vào, cố gắng kiềm chế khiêu khích, cực kỳ cẩn thận dụ dỗ, Miêu Uyển run rẩy nghênh đón anh tiến vào, giật mình khi đầu lưỡi của mình chạm vào của anh, cảm nhận được sự khẩn trương khi anh ôm eo của cô.
A. . . . . . Miêu Uyển cúi đầu rên rỉ, ngón tay nắm chặt góc áo của Trần Mặc.
Hôn môi là như thế nào? Khi nào thì mới đủ? Vì sao khi môi chạm môi lại có cảm giác say lòng không khống chế được?
Chẳng lẽ là, là thế này sao?
Trần Mặc chợt phát hiện anh tìm không được đáp án, tất cả cảm giác đều biến mất, chỉ có xúc cảm là rõ ràng nhất, không biết nên dùng từ ngữ nào để diễn tả cái cảm giác hai đầu lưỡi trêu chọc nhau, nhưng như vậy còn chưa đủ hay sao? Anh còn muốn gì nữa, thế nào mới được xem là đủ?
Anh lại tiếp tục xâm nhập, thay đổi góc độ, độ mạnh yếu cũng trở nên khác biệt, ở trong miệng đối phương do dự, lúc dịu dàng lúc thô bạo.