Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

hỗ trợ, ngày đêm luân phiên.
Chiếc bánh lớn cắt thành từng miếng, đặt trong bát thủy tinh để mọi người ăn thử, hương vị thanh ngọt sảng khoái, như vậy thích hợp với cái trong trẻo, khô hanh của mùa thu, Miêu Uyển làm cho người ở tại cửa ra vào, các miếng bánh sô-cô-la giống như nửa quả trứng được nướng bằng bàn nướng nhiệt điện. Mùi thơm ngọt ngào ngào ngạt khắp không gian, dường như mỗi phần tử không khí đều đang vui sướng nắm tay nhảy múa, đậm ngọt hương say khắp nửa dãy phố.
Đông như trẩy hội, ông chủ thực sự vừa lòng.
Ở ngày quốc khánh này, Tam Trường Nguyên Kiệt đang ở trong thời kỳ cuối của thất tình, bạn gái của hắn cao gầy, xinh đẹp, giỏi giang rốt cuộc không kiên nhẫn được lại đi huấn luyện hắn cho sánh với phẩm cách của mình, quyết tâm muốn trực tiếp thay đổi cái có mùi vị của đàn ông, nghiêm túc chuyện ấy nên đã nói lời tạm biệt với hắn.
Cái gọi là nam nhi có lệ không dễ rơi, chính là chưa tới mức thương tâm. Nguyện Kiệt vốn là người luôn luôn có vẻ náo động, cho nên bị thất tình cũng mất cả náo động, hắn giống Trần Mặc đến nhanh bãi tập, sau khi chạy một trăm vòng khiến người ta phải đưa hắn trở về ký túc xá. Trần Mặc đứng ở cửa thở dài, xem ra đội viên thể chất rèn luyện hàng ngày còn cần phải tăng cường, ngay cả thất tình cũng mất đi không dậy nổi, như thế này còn dáng bộ gì nữa?
Bọn lính thấy Trần Mặc đến đây, liền đều rút lui. Nguyên Kiệt kiên nghị nhìn Trần Mặc, trong mắt có phảng phất ánh lệ, hắn nói, đội trưởng, anh yên tâm, em cam đoan sẽ không chậm trễ công tác, em em em, em kỳ thật…
Trần Mặc mở băng ghế ngồi bên giường Nguyên Kiệt, anh nói kỳ thật tôi cảm thấy cậu cũng không cần phải khổ sở, cô gái kia đối với cậu cũng không còn tốt gì nữa, cậu sẽ không khó tìm được người tốt.
Vẻ mặt Nguyên Kiệt cứng ngắc dở khóc dở cười nhìn anh, nghĩ rằng, ta thật khờ, lòng trung thành này bên ngoài phải tỏ rõ, chẳng lẽ còn trông cậy vào đội trưởng có thể nói mấy câu ấm lòng để an tủi ta?
Nguyên Kiệt co người vào giữa giường nói: đội trưởng anh cho phép em nghỉ thêm một chút, ngày mai có thể tốt. Trần Mặc nhìn cậu ta, nghiêm trang, ngày mai á? Nguyên Kiệt suy nghĩ một chút, một tuần, một tuần sau em mà vẫn còn như thế, anh đem em lên cột bia trói lại đánh cho một trận nhé. Trần Mặc gật đầu. Nguyên Kiệt bỗng nhiên có cảm giác sau lưng bốc lên một luồng khí lạnh.
Trần Mặc nói tôi đi mua cho cậu ít rượu? Nguyên Kiệt lắc đầu, cậu ta nói uống rượu uống không say sẽ đau đầu. Vẻ mặt Trần Mặc không thay đổi nói: à. Trong lòng Nguyên Kiệt u ám, cảm giác được Trần Mặc đang trừng mắt với cậu. Vì thế, cậu khẽ ho một tiếng rồi chuyển đề tài. Cậu nói: đội trưởng, em có thể phiền anh chuyện này không?
Trần Mặc gật đầu.
Nguyên Kiệt nghĩ ngợi một chút, vẻ mặt có chút tang thương. Cậu ta nói anh có thể giúp em đi mua cái bánh ngọt không? Quốc khánh ngày đó em cùng Tiểu Nhiêu đi dạo phố, cô ấy nếm một cái bánh ngọt nho nhỏ người ta bán ở bên đường liền nói em mua cho cô ấy. Em vừa thấy một cái nhỏ như vậy mà mất mười lăm đồng nên đã nói đắt. Kết quả là cô ấy không vui. Hôm nay cô ấy gọi điện nói với em là vừa mới mua cho mình hai cái bánh ngọt ăn tại chỗ, sau khi cô ấy ăn xong liền quyết định bỏ mặc em. Cô ấy nói với em, cô ấy nghĩ không ra có chuyện gì em có thể làm mà cô ấy lại không thể làm… Cho nên, em liền muốn biết, cái thứ ấy rốt cuộc có hương vị gì…
Nguyên Kiệt cảm thấy đau buồn, nước mắt lưng tròng nhìn Trần Mặc. Trần Mặc nghĩ rằng người ta từ trước tới nay không hề có ý định muốn sống với cậu thì bánh ngọt kia ăn ngon hay không ngon đều chẳng quan trọng.
Trần Mặc nói xong liền chấm yêu cầu này cấp trên có thể giúp cậu thỏa mãn.
Nguyên Kiệt chống người lên nói thêm một câu, cửa hiệu ấy ở ngay đầu đường phía nam, tên gọi Nhân gian.
Trần Mặc đứng ở gần cửa sững lặng một chút, nói: ồ!
Thật thần kỳ, rất thần kỳ, không phải nói Thiên đường quá xa, Nhân gian lại gần sao? Làm sao lại kéo hết mọi người vào bi kịch hả?
Buổi chiều, chính là thời điểm ánh mặt trời rực rỡ nhất, không phải cái nóng rát của mùa hè, mà mùa thu ánh mặt trời quang đãng, thanh thoát, cơ hồ có thể cảm giác được tia ánh sáng trên người toát ra, Trần Mặc mở cửa kính xe cho gió thổi, lên đường chạy đến khu phố ồn ào kia.
Nhân gian.
Anh ló đầu tìm, ánh mắt tinh tế, sắc bén quét qua bên đường vội vã chợt lóe lên tấm biển. Vì thế… Đến…
Trần Mặc tắt máy đang định xuống xe, ngón tay đang dừng trên chiếc chìa khóa bỗng ngưng lại.
Nhìn lầm rồi sao? Dĩ nhiên là không thể nào. Trần Mặc nhất thời cảm thấy tầm mắt bị rút nhỏ lại, giống như từ ống nhắm trông thấy mục tiêu, phóng to gấp mười lần, tinh thần dồn vào khuôn mặt của Miêu Uyển, trong ánh mắt của anh chỉ có cô, không còn cái gì khác nữa.
Miêu Uyển hơi cúi đầu vê bột mì, vầng trán trắng mịn màng xõa xuống vài sợi tóc phất phơ bên má, bay bay theo hơi thở của cô. Cô quay đầu đi cho lò đốt lửa, sợi tóc vương vào trong miệng. Miêu Uyển dừng lại ngẩn người, nhìn tay mình dính đầy bột trắng, ngẩng mặt, một bàn tay con trai phóng tới tầm nhìn


pacman, rainbows, and roller s