Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.
của Trần Mặc, dùng đầu ngón tay đẩy lọn tóc này ra.
Trần Mặc nhanh chóng phóng to tầm mắt, đó là một anh chàng sạch sẽ, cao dong dỏng. Mặc toàn đồ trắng giống nhau và cùng đội chiếc mũ giấy cao ngất, mặt mày bình thản, khóe mắt tươi cười. Trần Mặc khẳng định mình vô cùng không thích người này. Miêu Uyển dừng lại nhìn tóc mình, bất đắc dĩ cười. Tay của anh chàng đưa ra giúp cô vén sợi tóc mai lên sau vành tai. Trần Mặc nhìn theo nửa người trên của Miêu Uyển khẽ cử động, đoán được là ở dưới bàn cô đang đá anh chàng kia, đó hẳn là một sự cảnh cáo. Không hiểu sao, trong lòng Trần Mặc dễ chịu hơn một chút.
Trời xanh thăm thẳm, gió rất nhẹ, cửa kính Nhân gian trong suốt giống như không tồn tại, Trần Mặc an tĩnh ngồi ở trong xe nhìn Miêu Uyển bận rộn.
Ánh mặt trời trên không chiếu qua vừa đúng góc độ dừng ở khuôn mặt Miêu Uyển. Trần Mặc thấy trên gương mặt Miêu Uyển những sợi lông tơ rất nhỏ ánh lên dưới vầng sáng màu vàng kim.
Sô-cô-la hòa tan được trút hết vào chiếc đĩa đá cẩm thạch trắng tinh, hạt dẻ bóc vỏ rang chín rắc lên trên, trượt theo sữa sô-cô-la đã sánh lại kết thành khối chất rắn.
Miêu Uyển đem chúng xúc vào bát thủy tinh và chỗ sữa sô-cô-la còn lại quấy đều lên, khối chất rắn mềm ra, một lần nữa dung hợp thành ra dung dịch sữa mịn bóng. Vài cái bánh ngọt đã thành hình, chỉnh sửa gọn gàng được bầy trên bàn. Miêu Uyển bưng bát thủy tinh nghiêng cổ tay, đổ đều dung dịch sô-cô-la phủ lên trên, ngưng tụ thành lớp vỏ trơn bóng.
Trần Mặc khẽ nhắm mắt lại, giống như có thể ngửi thấy được sô-cô-la giữa không trung rơi xuống, hương thơm ngọt ngào dường như càng làm bùng nổ thêm sự kích thích.
Ngoài cửa sổ, một đám người rộn ràng, Trần Mặc nhìn từng chiếc xe lướt qua trước mặt anh. Trên đường, người đi đường dần dần nhiều lên, sắc trời dần tối, ánh mặt trời ruộm ánh vàng và đỏ, đẹp một cách lạ thường. Cánh cửa Nhân gian không ngừng bị đẩy ra, mọi người ôm từng hộp giấy vuông vắn từ bên trong đi ra, mang theo vẻ mặt hạnh phúc ngọt ngào.
Buôn bán rất tốt, Miêu Uyển một giây cũng không ngừng bận rộn, cô đem đổ một giọt sô-cô-la trên mu bàn tay để khảo nghiệm nhiệt độ. Trần Mặc nhìn cô cúi đầu liếm hết khối sữa màu nâu kia, vẻ mặt nặng nề như có điều suy nghĩ, trong mắt lại có loại xa lạ sắc bén. Trần Mặc chợt nhớ lại anh đúng là đã xem qua Miêu Uyển làm việc, có một lần Miêu Uyển ở cửa hiệu, lúc sau đưa anh vào nhà bếp của quán cà phê Nhân gian mượn lò nướng, làm ra cái bánh ngọt mềm mại, hơi có vị chua. Khi đó, Miêu Uyển không giống như bây giờ. Lúc đấy, khuôn mặt cô tràn đầy hạnh phúc đứng chờ đợi trước lò nướng lẩm nhẩm đếm. Trần Mặc từ phía sau ôm lấy cô, Miêu Uyển quay đầu ngước mặt lên nhìn anh, cơ thể ấm áp vùi trong ngực anh giống như con mèo con.
Trần Mặc khi đó không ngừng mà hôn đôi môi xinh đẹp mà ngọt ngào trên khuôn mặt tươi tắn. Anh cố gắng hồi tưởng lại từng cảm giác rất nhỏ, Miêu Uyển ánh mắt say đắm của Miêu Uyển biểu lộ sự ngượng ngùng, quyến luyến, đầu lưỡi trơn mềm, dịu dàng mấp máy.
Trần Mặc ngồi ở trong xe rất lâu, từ lúc mặt trời còn đứng bóng cho đến khi mặt trời sắp lặn, mãi cho đến khi chủ cửa hiệu bắt đầu đóng cửa.
Anh im lặng quan sát, vô cùng kiên nhẫn, hơn nữa lại còn bình tĩnh, giống như trở lại cách đây mấy năm, anh quan sát một mục tiêu rất lâu, trong lòng không có một chút tạp niệm.
Tầm mắt của anh bị nhất cử nhất động của Miêu Uyển dẫn dắt. Anh phát hiện hóa ra người đàn ông kia là thầy dạy làm bánh bao, ở trên khay sắt lớn màu đen xếp đều đặn từng nắm mì nhỏ trắng noãn mềm mại. Miêu Uyển thỉnh thoảng lại đi giúp hắn quét nước trứng. Hai người bọn họ còn có một cô gái học việc trợ giúp, luôn luôn bận rộn, đổi tới đổi lui, nhưng động tác trên tay đâu vào đấy. Kĩ thuật chuyên nghiệp, bất luận là ở công việc gì, nếu như có thể làm cực tốt thì trông cũng đều đẹp mắt.
Đêm đã khuya, Miêu Uyển cười chào từ biệt với đồng nghiệp, người đàn ông kia dùng móc sắt kéo cửa cuốn xuống, phát ra tiếng vang sàn sạt. Trần Mặc thấy Miêu Uyển nhìn thoáng qua chỗ mình, trong ánh mắt dường như có chút tò mò, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ thản nhiên. Trần Mặc trong lòng đột nhiên lúng túng, tay tra chìa khóa để khởi động xe trượt cả ra ngoài. Anh ở phía sau nhìn qua gương xe thấy Miêu Uyển đứng ở bên đường lặng đi một chút, quay đầu đi về hướng khác. Trần Mặc ở phía trước giao lộ, quay xe, vòng đến phía trước Miêu Uyển chắn đường cô.
Hơn mười giờ, nhìn chung, trên đường vẫn còn đang hết sức náo nhiệt. Trần Mặc dễ dàng đuổi kịp cô. Cô gái này đến giờ vẫn không cảm thấy có gì là cực khổ. Miêu Uyển ở một nơi được xây dựng từ đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, tầng lầu cũ nát nhưng nền đất vẫn chắc chắn, tường ngoài tuy được sơn một lớp sơn mới nhưng bên trong hành lang vừa bẩn lại vừa hỗn độn những mảng vôi tróc ra. Trần Mặc nhìn vào trong hành lang, nghe âm thanh của từng chiếc công tắc đèn phát ra, rồi cuối cùng ở cửa sổ tầng bốn chợt sáng lên một ánh đèn vàng ấm áp.
Trước quầy bán bánh ngọt