Tác giả: Quý Khả Sắc
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 134876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/876 lượt.
t có ba phần tà khí kỳ lạ, “Ta nghĩ ngươi thích ta.”
Nàng nghe vậy bỗng dưng hô hấp run lên, đôi mắt đẹp nổi lên chút sóng, đầy sương mù.
“Ta cũng thích nàng.” Tà khi ở con ngươi phút chốc cũng tiêu tan, chỉ có ôn nhu.
Toàn bộ đều là ôn nhu và thâm tình.
※ ※ ※
Công chúa nở nụ cười.
Đầu hạ, tin tức khiến mọi người kinh ngạc cứ như vậy lan đi trong phủ, lẳng lặng đi qua lòng của mỗi người.
Tất cả phản ứng đều khác nhau, có kinh ngạc, có cảm thán, có mừng rỡ.
Nỗi lo lắng nhất về Thiên Tinh công chúa của bốn tỳ nữ cuối cùng cũng được gỡ xuống.
Không phải là kinh ngạc, không phải là cảm thán, không phải là mừng rỡ, mà là nhiều tâm tình hỗn loạn đan vào nhau, những lo lắng trong đáy lòng sau đó cũng từ từ thay đổi.
Công chúa nở nụ cười, từ lúc theo công chúa tới giờ, Đông Mai được ba năm còn Xuân Lan đã gần mười năm, từ trước ở trong cung chưa bao giờ thấy nàng cười.
Nàng quả thực chưa bao giờ cười —— không khóc không cười, vô sân vô hỉ.
Nhưng bây giờ nàng đã khóc, cũng đã cười.
Nụ cười của nàng thực sự rất đẹp, thực sự rất đẹp.
Chút tiếu ý trên khuôn mặt lạnh lẽo của nàng cũng không làm mất đi khí chất cao quý tao nhã, trái lại còn tăng thêm vài phần rực rỡ động lòng người.
Nàng không giống như một ngôi sao lạnh lẽo như trước, mà là một ngôi sao có thể nở nụ cười, thỉnh thoảng còn có thể bướng bỉnh hướng người ta nháy mắt vài cái.
“Là phò mã khiến người hài lòng như vậy sao?” Đông Mai kinh ngạc hỏi, si ngốc nhìn công chúa từng bước từng bước đi dạo trong sân, bóng hình của nàng xinh đẹp yểu điệu, nhàn nhã đi lại, giương cánh tay áo lên như một đoá hoa lịch sự tao nhã, trong nàng bây giờ cũng như ống tay áo này, cả người dường như là muốn bay lên trời.
Nàng quả thực cũng giống như đang bay lên, ở dưới gốc cây đào, bên cạnh bụi hoa, nhẹ nhàng bước, xoay vòng theo nhịp khiến người ta động lòng.
Nàng đang nhảy múa, sợi dây đen tinh tế được thắt trên bím tóc cũng nghịch ngợm di chuyển, thắt lưng cùng ống tay áo nhẹ nhàng tung bay, ống tay áo tự nhiên chuyển động, đong đưa theo nhịp, vòng tay xanh biếc trên cổ tay, những trang sức trước ngực, đinh đinh đang đang, đánh vào nhau tạo nên một âm thanh dễ nghe.
Nàng nhảy múa, tay chân nhỏ nhắn mềm mại nhẹ lay động, kể ra cũng rất mê người, ngẩng mặt lên hơi hé ra dung nhan thanh lệ, như tắm rửa cho sắc trời trong xanh ngày hè, cây hoa hồng bên cạnh trông cũng thật tươi cười.
Róch rách, tươi cười róch rách, thật khiến chấn động lòng người.
“Đây là… Nghê thường vũ y khúc sao?” Đông Mai kinh ngạc tự hỏi. Nhớ kỹ năm ngoái công chúa tham gia tiệc rượu của hoàng thất, đó là vũ khúc hàng đầu trong tất cả các màn biểu diễn, kỹ xảo thuần thục của các mỹ nhân nhảy múa dĩ nhiên khiến cho người khác cảm động, cũng không thể đạt tới tâm hồn người ta như của công chúa.
Nàng không hiểu được vì sao công chúa lại múa, hơn nữa lại còn múa tốt như vậy, động lòng người như thế, khiến người quan sát bên cạnh nàng cũng muốn bay lượn theo.
“Nàng vì Phò mã mà múa sao?” Nàng tiếp tục lẩm bẩm, nhưng không nên trả lời vấn đề này, khi Tô Bỉnh Tu thình lình xuất hiện, nhẹ nhàng ôm cả người công chúa vào lòng, nụ cười sáng lấp lánh như ngọc của công chúa cũng nói lên tất cả.
Vậy tất cả —— nước mắt của công chúa, nụ cười của nàng, điệu múa mềm mại vui sướng, đều là bởi vì Tô Bỉnh Tu, đó là người có tài trí hơn người, là Phò mã mà thánh thượng cực kỳ yêu thích.
Đông Mai nghĩ, vẫn ngẩn ngơ không dám tin rằng khuôn mặt mình cũng nở một nụ cười.
Nhớ tới lúc trước hai người như người xa lạ, quan hệ rất lạnh nhạt, không ngờ tới hôm nay lại đầy tình cảm như vậy, tình cảm rất giống uyên ương, dường như một khắc rời xa nhau cũng luyến tiếc.
Uyên ương a.
Thật khó để tưởng tượng một công chúa luôn luôn cô độc như vậy cũng có lúc không muốn rời xa một người.
Uyên ương a.
Đông Mai xoay người, đang định lặng lẽ rời khỏi sân nhà, để lại cho hai người một khoảng không gian yên tĩnh không bị quấy rối thì trong mắt bỗng dưng lộ ra một khuôn mặt tái nhợt.
Đó là khuôn mặt trắng bệch, răng cắn chặt hàm, khuôn mặt tràn ngập phẫn nộ cùng ghen ghét.
Khuôn mặt của Bạch Điệp.
Đông Mai trong lòng căng thẳng, “Ngươi ở chỗ này làm cái gì?”
Bạch Điệp không trả lời, con mắt cứ chăm chú nhìn hai người kia, lạnh lùng, oán hận nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, mới bỗng phất tay áo, xoay người mau lẹ rời đi.
Đông Mai trong lòng lạnh lẽo, bỗng dưng nổi lên một dự cảm bất thường.
※ ※ ※
“Công chúa, như vậy không được a.” Một tiếng nói kinh hoảng bén nhọn vang lên, nữ đầu bếp vươn hai cánh tay mập mạp của mình cố gắng đoạt lại con dao trong tay công chúa.
Lý Băng đem cải trắng ra nắm chặt, “Ngươi để ta làm đi, Từ đại nương, dạy ta làm.”
“Điều… Điều này sao được?” Vẻ mặt Từ đại nương sợ ngây người, “Người đường đường làm một công chúa mà, có thể nào làm những việc nặng thấp hèn này?”
“Chẳng qua chỉ là nấu ăn thôi, kim sắc đại đường, cải trắng, chân giò hun khói, cây ngô —— hẳn là không khó làm chứ?”
“Không… Vấn đề không phải l