Tác giả: Quý Khả Sắc
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 134875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/875 lượt.
ọng mình là thê tử của ngươi.”
Tô Bỉnh Tu trong lòng khẽ cảm động, ánh mắt trong chốc lát như khoá chặt vào khuôn mặt nàng, rốt cục cũng thở một tiếng dài, “Nàng không hiểu, Băng nhi.” Hắn thấp giọng nói, bàn tay to cẩn thận xoa lên má nàng, “Quả thực ta chỉ là yêu thương, lòng ta thương nàng a.” Lý Băng ngẩn ra, “Yêu thương ta?”
Hắn gật đầu, con ngươi chăm chú si ngốc quyến luyến nhìn nàng, “Nàng là một công chúa hoàng tộc như vậy, lại tự mình xuống bếp, lỡ như không may bị bắt trúng tay, bị phỏng thì làm sao bây giờ? Ta không nỡ a!”
“Chàng sợ ta bị thương?” nàng kinh ngạc, tinh tế suy ngẫm lời nói sâu xa của hắn, trong lòng khẽ động, đôi môi bất giác nở một nụ cười, “Vậy ngày trước cũng là vì như thế này sao?”
“Ngày trước?”
“Lúc ta đem thuốc đến phòng Bạch cô nương.” Nàng nhắc nhở.
“Đúng vậy, nàng không nhắc tới ta cũng đã quên.” Hàng lông mày rậm của hắn căng thẳng, “Nàng khi đó còn suýt nữa bị phỏng, bây giờ còn muốn nấu canh.”
“Thì ra chàng lo lắng cho ta.” Nàng nhẹ giọng lẩm bẩm, “Ta vẫn nghĩ rằng chàng lo lắng cho Bạch cô nương…”
Đúng vậy, nàng khi đó vì sao lại cho rằng hắn chỉ quan tâm Bạch cô nương chứ? Khi chén thuốc vừa rơi xuống, không phải hắn là người đầu tiên kéo tay nàng tỉ mỉ kiểm tra sao? Hắn còn trách nàng không nên nhiều chuyện, cũng là bởi vì lo lắng cho nàng, yêu thương nàng.
“Nàng nói cái gì?” Tô Bỉnh Tu không nghe rõ nàng lẩm bẩm cái gì.
“Không.” Nàng lắc đầu, bỗng khóe miệng nhếch lên, thản nhiên cười, “Chàng để ta xuống bếp đi, Bỉnh Tu.”
“Băng nhi, nàng —— “
“Ta rất muốn có thể làm gì đó cho chàng với thân phận là một thê tử, nhưng ngoại trừ những việc này, ta thật không biết ta còn có thể làm gì cho chàng.” Nàng ôn nhu nói nhỏ, hứng thú uyển chuyển.
Làm sao không thể chứ? Nàng đã vì hắn làm rất nhiều chuyện.
Tô Bỉnh Tu nhìn khuôn mặt yêu kiều của ái thê, trong lòng có chút rung động.
Từ ngày đó sau giờ Ngọ hai người lại bắt đầu triền miên, nàng cả ngày đều tạo cho hắn nhiều niềm vui bất ngờ.
Nàng không hy vọng ở trước mặt hắn trưng ra dáng vẻ của hoàng gia, khiến trong lòng hắn khó chịu.
Vì vậy bây giờ nàng luôn cho các cung nữ bên cạnh hầu hạ lui đi, tự mình sinh hoạt cá nhân.
Sáng sớm rời giường, nàng tự mình mặc áo vào, nhìn dáng dấp nàng ngốc nghếch thắt nút của vạt áo, hắn vừa buồn cười vừa cảm động, sau đó nàng lại quay về giường, hắn liền hôn nàng một cái.
Mặc xiêm y xong, nàng lại học cách trang điểm qua gương, mà hắn, kinh ngạc sững sờ nhìn nàng chải từng sợi tóc mây, sau đó kiềm chế không được vươn mình, đoạt lấy cái lược trên tóc nàng, tự mình chải tóc cho nàng, lấy trâm gài tóc gài cho nàng, sau đó nâng nhẹ khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng lên, cẩn thận tỉ mỉ đánh lông mày, điểm vào đôi môi đỏ thẫm.
Được một lúc, nàng lại muốn tự mình tắm rửa, hắn không chút khách khí xung phong nhận giúp nàng.
Chỉ thấy khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng đỏ ửng lên, “Như vậy sao được?” Nàng hờn dỗi.
“Thế nào lại không được?”
“Thế… Còn ra thể thống gì?”
“Thế nào lại không ra thể thống gì?” Hắn đanh đá, có ý định trêu nàng, “Nàng là nương tử của ta, ta là tướng công của nàng, vì sao ta không thể giúp nàng tắm rửa?”
“Chàng đừng ồn ào” Hàm răng của Lý Băng cắn đôi môi dưới, “Ta có thể nào ở trước mặt chàng cởi áo cùng thắt lưng?”
“Thế nào không được?” Hắn cười hỏi, gian tà nhìn nàng, “Toàn thân trên dưới của nàng ta còn chưa nhìn thấy tất cả?”
“Nhưng không… Không giống với.”
“Không giống với chỗ nào?”
Nàng bỗng dưng cứng lại, không thể cãi lai, chỉ phải nhẹ nhàng dẫm chân, “Nói chung phải không là được.”
“Ta càng muốn, ta ở đây cùng nàng, nàng đi đâu ta theo đó, nàng thay y phục tắm rửa thì ta cũng cùng nàng tắm rửa.”
“Cùng nhau?”
“Chủ ý không sai.” Hắn cười đùa nàng.
Nàng bỗng dưng nhắm mắt, không biết là đang nghĩ đến chuyện gì, hai gò má càng thêm đỏ bừng.
Nàng thẹn thùng nhưng lại khiến trong lòng hắn mừng rỡ, kéo thân thể của nàng, liên tục hôn vào má nàng, vốn chỉ định hôn vài cái trêu nàng, ai biết được vừa hôn vài cái, lại đốt cháy lửa tình trong người hắn, hai tay cường tráng ôm lấy nàng hướng sương phòng đi đến.
Dọc theo đường đi cũng doạ vài tỳ nữ, các nàng ai cũng trợn ta đôi mắt nhìn bọn họ.
Nhưng hắn mặc kệ, cũng không cho Lý Băng để tâm, cứ như thế ôm nàng vào trong khuê phòng, xé phăng chiếc mành vải xuống, ôn nhu muốn nàng…
Tô Bỉnh Tu nghĩ, khoé miệng bất giác nở một nụ cười khêu gợi.
Tựa hồ mỗi khi Lý Băng làm gì đặc biệt sẽ quyến rũ dục lửa trong lòng hắn, cái độc lập tự chủ của nàng lại trở thành cái khiếu khích ta nhất.
Lần này nàng muốn đích thân nấu canh, nấu xong canh rồi có đúng hay không nàng sẽ tự mình ép hắn uống?
Ân, hắn muốn nàng cho hắn uống, hơn nữa không được cách bình thường.
Dùng thìa cho một người uống canh còn gì hứng thú nha? Hay là dùng miệng anh đào nhỏ…
“Chàng đang suy nghĩ cái gì?” Lý Băng hoài nghi nhìn hắn, như là phát hiện trong đầu hắn có ý niệm không đúng đắn.”Không có gì.” Hắn vội vã thu hồi suy nghĩ đó, tiễn nàng đi c