XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Nữ Động Tình

Thiên Nữ Động Tình

Tác giả: Quý Khả Sắc

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 134782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/782 lượt.

nh.” Tô Bỉnh Tu đơn giản nhất tuần, bỗng cầm chặt phong thư trên tay, đến mức lóng tay cũng trở nên trắng bệch.
※ ※ ※
Lý Băng đi tới hậu hoa viên của Triệu Vương phủ, trông thấy chính là một màn hỗn loạn.
“Buông, các ngươi buông!” Nàng thấy Lý Sâm và Hạ Đình Vân một tả một hữu khống chế một tuấn đĩnh nam tư, người sau đang điên cuồng giãy dụa,”Để ta đi tìm Tiểu Điệp, Để ta đi tìm nàng!”
“Đừng ngốc, Bỉnh Tu, ngươi căn bản không biết nàng đang ở nơi nào, làm sao có thể tìm được ?”
Là Tô Bỉnh Tu.
Nàng đã từng thấy dung nhan hắn tại Ngự hoa viên, ngày đó hắn lãnh tĩnh trấn định đến hôm nay lại kích động như điên, hình như gặp phải đại biến cố.
Là cái biến cố gì khiến một nam tử lạnh nhạt kiên nghị thành dáng vẻ như thế này?
Nàng là không hiểu được.
“Các ngươi buông ra! Cho dù có tìm được không thì ta cũng phải thử.” Tô Bỉnh Tu gầm lên.
Hắn vẫn là kích động không chịu hiểu, “Đây đường xá gian nguy, Tiểu Điệp thân thể lại không tốt, vạn nhất xảy ra chuyện biết làm thế nào?”
“Nàng đã nói là đang ở cách Trường An không xa, chắc chắn không lâu nữa sẽ tới, ngươi cứ an tâm ở chỗ này đi —— “
“Ta sao có thể an tâm? Bảo ta làm sao an tâm? Nàng có bệnh trong người đó. Nương cũng thật là, thế nào để nàng một mình đến kinh thành?” Hắn tiếp tục gào thét, bỗng dưng biến sắc, “Không được, vạn nhất nàng không biết được chỗ này thì làm sao mà tìm đến ? Ta phải đi tìm nàng…”
“Nàng biết rõ, ca ca, phong thư không phải đều là người này đem tơi sao?” Nguyệt Nha Nhi lo lắng khuyên bảo.
Ca ca?
Nguyệt Nha Nhi đây khẽ tiếng gọi càng làm cho Lý Băng thêm thích thú. Tân khoa tiến sĩ Tô Bỉnh Tu là anh vợ của Cửu đường ca?
Nàng tiếp tục nghe Nguyệt Nha Nhi khuyên bảo, “Nàng nhất định là trên đường đi đã nghe nói ngươi đỗ tiến sĩ, hơn nữa lại quen biết ta, nên mới có thể nghĩ đến trước hết là nhờ người này đem thư tới cho ta, nói với ngươi rằng nàng đang cách kinh thành không xa.”
“Nhưng mà…” Tô Bỉnh Tu do dự, lông mày nhíu lại, con ngươi đen sáng lạng, vẫn là kích động như ban nãy.
“Như vậy đi, Bỉnh Tu, ta đem thị vệ Triệu Vương phủ ra ngoài tìm chung quanh xem.” Lý Sâm cũng khuyên bảo, “Ta bảo đảm nhất định để Tiểu Điệp bình an trở lại bên cạnh ngươi, Vậy là được rồi nhé?”
Lý Sâm nói những lời này cuối cùng cũng tạm thời làm lắng lại tình hình hỗn loạn, Tô Bỉnh Tu dường như cũng bình tĩnh trở lại, gân xanh nổi trên trán vừa rồi cũng biến mất.
Lý Băng không có lựa chọn nào ngoài hiện thân vào lúc này, nàng kinh ngạc chăm chú nhìn tình cảnh trước mắt cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, bỗng xoay người lặng lẽ thối ly.
Nàng một mặt đi, một mặt thấp giọng hỏi tỳ nữ đưa nàng ra hoa viên.
“Vị Tiểu Điệp kia là ai?”
“Là biểu muội của Tô công tử.”
“Có đúng không ?” Một biểu muội lại làm tâm tình của hăn trở nên kích động, hoàn toàn mất vẻ lãnh tĩnh khí độ trước mặt phụ hoàng? Tha thì thào, “Nhất định là người rất quan trọng.”
“Có thể là người trong lòng của hắn.”
“Người trong lòng…” Lý Băng lặp lại, bỗng trong lòng thấy căng thẳng, đau nhói.
Thế nào lại như thế? Vì sao lại bỗng nhiên đau lòng? Khép lại thúy mi, bất giác đưa tay lên ấn vào ngực, đến hô hấp trong nháy máy dường như cũng bị cản trở, không thể lưu thông.
Vì sao lại như vậy? Nàng chịu đựng cơn đau nhói bất ngờ xảy ra, ngón tay cố sức bóp chặt vạt áo trước ngực.
“Đau quá.” Nàng thở dốc, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi.
Tỳ nữ lại càng hoảng sợ, “Làm sao vậy? Công chúa.”
“Đưa ta hồi cung” nàng ra lệnh, giọng điệu vừa chân thật đáng tin vừa uy nghiêm.
“Nhưng mà…”
“Mau!” Nàng nhấn mạnh, cố nén cơn đau nhức, cố gắng hô hấp đều đặn.
Đến khi bóng tối bao phủ lấy nàng.
※ ※ ※
Không hiểu được qua bao lâu, nàng cuối cùng cũng theo mây mù dày đặc trong bóng tối tỉnh giấc. Chớp chớp đôi mắt, Lý Băng từ từ khôi phục thần trí.
Nàng bỗng nhiên ngất đi, kinh động toàn bộ người trong Triệu Vương phủ, vội vàng dùng hoàng gia mã xa đưa nàng hồi cung.
Nhưng… Làm sao lại bỗng nhiên bất tỉnh chứ? Nàng không rõ. Bản thân tuy là kim chi ngọc diệp, thân thể lại rất khoẻ mạnh, ít bệnh ít đau nhức, từ nhỏ đến lớn cũng chỉ bị nhiễm qua vài lần phong hàn nho nhỏ mà thôi.
Thế nào lại đột nhiên đau lòng như thế, thậm chí còn không thể chống đỡ mà ngất xỉu?
Lý Băng nhẹ nhàng thở dài, hai tay định nâng nửa người trên lên, tiếng nói bên ngoài rèm cửa đỏ tươi mơ hồ truyền tới làm nàng ngừng lại.
“Vương ngự y, ngươi nói cái này làm thế nào mới tốt?”
Là phụ hoàng. Hắn hạ giọng lời nói, giọng điệu vì cái gì lại ngập kín u buồn.
“Thỉnh hoàng thượng tạm thời an tâm, đợi vi thần nghĩ ra biện pháp.”
“Bảo trẫm làm sao an tâm? Ôi, chẳng lẽ vị chân nhân năm đó nói không sai, Thiên Tinh nàng…” Hoàng đế lại thở dài, “Sợ là mệnh không lâu dài.”
Lý Băng ở sau rèm cửa nghe vậy rùng mình, không dám tin, đôi mắt trong suốt nhìn thấu qua rèm trướng, dừng ở hai bóng người hơi hoảng động.
“Hoàng thượng, nghìn vạn lần đừng nhụt chí, công chủ bất quá là bỗng nhiên đau lòng mà thôi.”
“Vô duyên vô cớ sao lại