Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.

hà từ hôm qua. Hình như Duyệt Oánh cũng không về ngủ, tôi nằm vật xuống giường, kéo chăn đắp kín mít.
Tôi ngủ một giấc dài, mãi đến khi Duyệt Oánh về mới chịu bật dậy. Cô ấy hỏi:
- Hai ngày nghỉ cậu không đi đâu chơi à?
Thực ra, tôi cũng thấy mình đáng thương, hai ngày nghỉ mà chẳng có nơi nào để đi. Duyệt Oánh đi chơi thì tôi bơ vơ một mình, bây giờ, ngày nào cô ấy cũng bận tối tăm mặt mũi, để một mình tôi lẻ loi đơn chiếc.
Tôi không kể cho cô ấy nghe chuyện Lâm Tư Nhàn mắc bệnh, vì họ chẳng quen biết nhau mà có lẽ, Lâm Tư Nhàn cũng không muốn nhiều người biết.
Mộ Vịnh Phi vẫn xinh tươi rạng rỡ, chân thành dịu dàng như lần đầu gặp mặt, có điều tôi thực sự không hiểu chị ta hẹn gặp tôi với mục đích gì.
Giọng điệu Mộ Vịnh Phi ôn tồn, nhã nhặn, thậm chí chị ta còn gọi sẵn cho tôi một đĩa bánh kem hạt dẻ:
- Bánh kem ở tiệm này nổi tiếng lắm đấy, Đồng tiểu thư ạ!
Giọng điệu chị ta ngọt ngào như thể đang nói chuyện với người bạn gái thân thiết của mình về một món bánh ngon miệng, còn tôi lại mang trong mình một nỗi sợ hãi gần như cảnh giác. Tôi lịch sự cảm ơn, nhấc đĩa lên, nhưng không hề cảm thấy hứng thú với chiếc bánh hấp dẫn về cả màu sắc lẫn mùi vị kia.
Mộ Vịnh Phi hờ hững nhấp ngụm hồng trà rồi bất chợt nở một nụ cười quyến rũ:
- Yên tâm đi, bánh không bỏ độc đâu mà sợ.
Lần trước, tôi luôn thấy chột dạ nên không dám nhìn thẳng vào chị ta, lần này, tôi dám ngước mắt, quan sát kỹ lưỡng gương mặt ấy. Đó là một khuôn mặt vô cùng thanh tú với đôi mắt màu hổ phách rất đẹp, một vẻ đẹp thuần thục. Nhưng trên thực tế, lòng dạ chị ta thâm sâu khó lường, so sánh hai điều đó chỉ càng khiến tôi thêm sợ, nỗi sợ hãi nảy sinh như một phản xạ vô điều kiện.
Tôi thẳng thắn nói:
- Tháng trước, chẳng qua tôi có chút việc nên mới phiền đến Mạc tiên sinh, giờ thì xong xuôi cả rồi. Chị yên tâm, từ nay về sau, tôi sẽ không tới tìm anh ấy nữa, mà anh ấy cũng không dính dáng gì đến tôi nữa.
Chị ta nở nụ cười duyên dáng:
- Tôi biết lý do cô cần nhờ vả anh ấy, và cũng biết cô đã đạt được mục đích của mình. Còn cụ thể thế nào thì tôi không quan tâm. Nhưng hình như có vài chuyện cô chưa rõ. Mối quan hệ giữa tôi và Mạc Thiệu Khiêm không chỉ bao gồm mỗi chuyện kết hôn đơn giản đó thôi đâu, anh ta thích nghịch dại thì cũng đừng lôi cả nhà họ Mộ vào. Tôi không hơi đâu mà theo sau hầu, thay vào đó, tôi sẽ dùng cách hữu hiệu nhất để giải quyết việc này. Đồng tiểu thư, tôi hy vọng cô biết điều một chút.
Tôi buột miệng:
- Chuyện anh ấy đòi ly hôn không liên quan gì đến tôi.
Tôi thấy con ngươi của Mộ Vịnh Phi co rút lại, khoảnh khắc ấy trông chị ta có phần thất thần nhưng lại bật cười rất nhanh:
- Đồng tiểu thư này, đúng là tôi hơi coi thường cô rồi. Ban đầu cứ tưởng cô chỉ là một con bé ngốc nghếch, bây giờ mới thấy cô khôn hơn một chút rồi đấy.
Tôi làm thinh trước những lời lẽ cay độc của chị ta. Vả lại, trong mắt những kẻ khôn ngoan như bọn họ, tôi luôn là một đứa ngờ nghệch, mà ngờ nghệch cũng chẳng phải chuyện gì xấu xa.
- Đúng là anh ta muốn bỏ tôi, bố tôi rất bực. Nhớ năm đó, chính nhà họ Mộ đã cứu vớt anh ta khỏi bước đường cùng, cũng chính nhà họ Mộ rót vốn, tạo điều kiện cho anh ta thu mua lại cổ phần từ tay các cổ đông khác. Vậy mà giờ anh ta quay ra ăn cháo đá bát.
Tôi nói:
- Chị muốn chửi Mạc Thiệu Khiêm thì mời chị đến gặp anh ta mà chửi.
Mộ Vịnh Phi bật cười giòn giã, nụ cười ấy đầy quyến rũ nhưng giọng điệu lại lạnh lùng như một con dao sắc lẻm, chọc thẳng vào tảng băng:
- Cô diễn cũng khéo thật, nhiều lúc tôi tự hỏi, không biết cô ngốc thật hay giả vờ. Mà thôi, tôi không phí lời với cô thêm nữa, hình như cô chưa biết tình cảnh bây giờ của Mạc Thiệu Khiêm nhỉ? Để tôi nói cho cô nhé, mọi thứ đã được sắp đặt đâu vào đó rồi, tôi có thể cho anh ta sa lưới bất cứ lúc nào. Mà tôi phải cảm ơn cô, đáng nhẽ anh ta chỉ lỗ chút xíu tiền thôi, về căn bản cũng không hề hấn gì, nếu không nhờ cô mang hợp đồng tới cho anh ta ký. Tôi khá bất ngờ đấy, tôi phải công nhận một điều, Mạc Thiệu Khiêm dám làm chuyện ngu xuẩn như thế, xem ra anh ta cũng khá tử tế với cô, cô hiểu điều đó có ý nghĩa gì không?
Lời lẽ của chị ta như từng nhát dao cứ vào tim, buộc tôi phỉa hít một hơi thật sâu:
- Bố của Duyệt Oánh cùng phe với chị ư?
- Cô nói Lưu tiên sinh ấy à? Ồ, cứ tưởng cô ngốc nghếch, xem ra cũng không hẳn, còn khen cô khôn thì hơi quá, thực chất cô cũng chỉ là một con bé ngu xuẩn. Nhưng dù sao tôi cũng nên cảm ơn cô một tiếng, nhờ cô, tôi mới có cơ hội hất cẳng Mạc Thiệu Khiêm ra khỏi hội đồng quản trị.
Từ đầu tới cuối, chị ta vẫn mang bộ mặt cười cợt khinh khỉnh.
Trái tim tôi thắt lại. Khó có thể ngờ rằng, mình lại mắc bẫy. Cứ tưởng dù bản hợp đồng ấy là một cái bẫy đi chăng nữa, thì chỉ có thể do Mạc Thiệu Khiêm bày ra, thật không ngờ Mộ Vịnh Phi mới là kẻ đầu sỏ. Tôi biết sự nghiệp ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với Mạc Thiệu Khiêm, năm xưa, anh đồng ý lấy Mộ Vịnh Phi chỉ vì sản nghiệp của bố để lại. Nếu đánh mất tất cả, thà giết anh đi còn hơn.
- Chị yê