Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
ôi gật đầu bằng tất cả sức lực có thể.
- Vậy em có thể đi được rồi. – Giọng điệu của anh bình tĩnh đến đánng sợ. – Nói xong rồi, em về đi.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, thế rồi cánh tay anh bất ngờ vươn ra, chộp lấy tay tôi khiến tôi lảo đảo chực ngã. Không để tôi kịp đứng vững, anh đã tóm lấy tôi lần nữa, đầu móng tay cắm vào da thịt sâu hoắm, đôi mắt ấy như thể một vực thẳm đáng sợ, chẳng còn thấy ánh sáng và ấm áp. Anh thẳng thừng đẩy tôi ra ngoài, sập cửa và không buồn nhìn lấy một cái.
Cả người tôi từ từ khuỵu xuống, mãi đến tận ngày hôm nay, tôi mới cảm nhận được nỗi đau này, trước kia, tôi đối với anh tệ thế, giờ sao lòng lại se sắt đến vậy?
Dáng vẻ của anh lúc đó quả thực khiến tôi thấy bứt rứt, cứ tưởng anh sẽ mắng chửi, sẽ đánh đập, không ngờ anh không làm gì cả. Nhưng lúc anh túm lấy tôi, tôi cảm nhận được những ngón tay của anh đang run lên. Xưa nay, tôi chưa từng thấy người tự tin như anh lại run rẩy, tôi cũng chẳng nghĩ ra được có lúc anh lại run rẩy đến thế.
Tôi là đứa nhu nhược nhất, vô dụng nhất đời này. Mạc Thiệu Khiêm uy hiếp, tôi bèn ngoan ngoãn phục tùng, Mộ Vịnh Phi mới doạ dẫm vài câu, tôi đã răm rắp làm theo. Tôi chẳng khác gì một con rối bị chằng giữa ngàn sợi dây chỉ, không có quyền quyết định chính bản thân mình, cũng không có quyền lên tiếng.
Lòng bức bối đến phát khóc, lần trước lúc ở thành phố T, khi Lâm Tư Nhàn thốt ra những lời ấy, tôi cũng có cảm giác bứt rứt này, tôi biết mình và Tiêu Sơn không thể quay về như ngày xưa nữa. Tuy lần này cũng bứt rứt, nhưng lại vì một người mà trước kia tôi hận thấu xương. Tôi không hề mong anh chết, nhưng tôi lại chạy đến đây, tự tay cầm dao đâm vào lồng ngực anh.
Thế này có lẽ cũng may. Khởi đầu giữa tôi và anh đã quá khốn đốn, số phận còn quy chụp nó thành một mối duyên nợ nghiệt ngã không hồi kết, vậy thà cứ thế này còn hơn. Tôi đã cắt đứt chút lưu luyến cuối cùng với anh, dặn lòng từ nay về sau, tình cảm anh dành cho tôi sẽ chỉ có hận thì mà thôi, từ nay về sau, anh sẽ không phải nhớ nhung tôi trong giằng xé nữa.
Trên đường về, tôi gọi cho Mộ Vịnh Phi:
- Tôi đã làm xong phần việc của mình rồi, đến lượt chị làm những gì mình đã hứa.
Mộ Vịnh Phi khẽ cười:
- Đương nhiên rồi. Tôi biết thế nào cô cũng làm được nên đã chuẩn bị sẵn quà cho cô rồi đây.
Tôi không muốn nghe ả đàn bà này nói thêm bất kỳ một lời nào nữa, bèn dập máy ngay lập tức.
Tôi lên chuyến xe bus qua cổng Nam của trường, đoạn đường ấy nằm lọt thỏm giữa hai bên dãy nhà cao tầng, biển quảng cáo của các công ty tuyển dụng tại trường khoe ánh đèn lung linh trong sắc đêm. Tôi nhớ lại thời xa xưa, khi Mạc Thiệu Khiêm cắt băng khánh thành tại đây, tên công ty đó là gì, tôi cũng quên mất rồi.
Giá như anh không để ý đến tay tôi, giá như tôi không phải là con gái của bố, thì có lẽ ngày hôm nay, chúng tôi chỉ là hai kẻ xa lạ, chưa từng quen biết.
Kể từ giây phút đó, số mệnh đã sắp đặt sẵn một con đường cho cả tôi và anh.
Ngoài cổng Nam có khá nhiều xe điện đang đỗ, những loại xe này được phép đi lại và làm phương tiện giao thông chủ yếu trong khuôn viên trường, mỗi lượt chỉ tốn có hai tệ. Quãng đường từ cổng Nam đến ký túc xá là xa nhất, nhưng tôi vẫn đi bộ về.
Tôi cần vận động để ném hết những thứ đang tắc nghẽn trong đầu đi. Đi đến hai chân mỏi nhừ, tôi bèn ngồi xuống một ghế đá ven đường. Sinh viên trong trường hối hả rảo bước lướt qua tôi. Tôi nghe tiếng chuông báo mười giờ tối vẳng lại từ tòa nhà số Bốn cách đó không xa.
Thành tích của tôi đúng là không tồi nhưng học chuyên ngành này còn nhiều người giỏi hơn tôi, với lại vụ trao đổi du học sinh này từ trước đến nay luôn trong tình trạng cung không đủ cầu. Khoa tôi không thiếu gì sinh viên xuất sắc, mà mỗi lần có chuyện gì hay ho, người ta lại đua nhau trổ tài giành giật, huống hồ là Đại học C, làm gì tới lượt tôi. Tôi biết người đứng đằng sau vụ này chính là Mộ Vịnh Phi, đây là món quà chị ta nói sẽ tặng tôi sau khi hoàn thành phần việc của mình.
Duyệt Oánh thấy tôi ỉu xìu liền hỏi:
- Cậu mừng quá nên ú ớ đấy à?
- Tớ không muốn đi.
Duyệt Oánh nhìn tôi thêm mấy giây, rồi thông cảm nói:
- Tớ biết ngay mà, mừng quá hóa đơ rồi.
- Suất du học này là do Mộ Vịnh Phi bày ra nên tớ không muốn đi.
- Mộ Vịnh Phi nào? Có phải chị của Mộ Chấn Phi không? Làm gì có chuyện chị ta tốt tính thế?
Tôi mím môi không hé lời, có rất nhiều việc tôi quyết ủ trong lòng, không muốn kể với Duyệt Oánh, đằng nào thì tôi cũng ủ rũ sẵn rồi.
- Sao lại không đi? – Duyệt Oánh sốt ruột, giơ tay cốc vào trán tôi. – Thật là! Lúc cần khí phách thì chẳng thấy đâu, lúc này lại bày đặt kiên trinh quyết liệt. Mộ Vịnh Phi bày ra thì sao nào? Cậu càng nên đi, một khi chị ta đã bày ra trò này, tức là chị ta muốn tống cổ cậu đi cho khuất mắt. Cậu đã từng đọc tiểu thuyết chưa đấy? Cách hữu hiệu nhất để trị mấy đứa lẳng lơ, chuyên đi quyến rũ chồng người khác là tống khứ nó đến một nơi nào đó xa tít tắp mù khơi, để nó không bao giờ gặp đ