Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/745 lượt.

gầm với chàng thanh niên đang run rẩy cúi gập người xuống đất, miệng không ngừng năn nỉ:
" Đừng mà, đừng mà! Chú Một Mắt, con xin chú đừng làm hại họ! Em con còn rất nhỏ, nó đang bệnh nặng, con nhất thời không kiếm được tiền nên mới túng quẫn mượn tiền chú. Con xin chú, con nhất định sẽ trả tiền cho chú. Ba ngày. ba ngày thôi, con sẽ trả góp cho chú, có được không?"
" Con ngoan, sao hả? Có phải muốn xin tiền ba không?" - Vừa nói ông vừa véo mũi Cẩm Tú, dịu dàng hỏi.
" Ba này, con đâu phải chỉ biết xin tiền! Ba quên rồi sao, anh Quốc Thịnh đã về lại bên con rồi, chúng con dự định sẽ đính hôn trong thời gian ngắn! Ba nói ba sẽ giúp tụi con mà!"
Một Mắt đột ngột chuyển sắc mặt, khóe môi giựt giựt, rồi lại cười phá lên:
" Haha! Con ngoan của ba đã lớn rồi, xem con nóng ruột thế cơ à? Cẩm Tú của ba đã lớn rồi, biết yêu rồi. Tốt, tốt!!! Thằng Quốc Thịnh đó, ba cũng ưa lắm! Được, cuối tuần này chúng ta sẽ đãi tiệc đính hôn ra mắt mọi người. Như vậy con đồng ý chưa hả?"
" Hura, con yêu ba nhất!!! Ba đáng yêu như vậy, mẹ không chết mê chết mệt vì ba mới là lạ đấy!" - Cẩm Tú hôn chụt một cái lên má Một Mắt, nháy mắt nói.
" Này, đừng có mà nịnh nọt ba nhé! Thằng đấy đâu, một đứa nghèo kiết xác như nó lấy được con là phúc đức của nó rồi! Nếu như nó còn không biết yêu thương con, ba giết nó liền đấy!"
" Biết rồi, biết rồi mà! Ba còn không tin vào đôi mắt của con gái ba sao?" - Cẩm Tú nũng nịu, trề môi nói. Đôi mắt lém lỉnh tinh nghịch khiến cho Một Mắt phải bật cười thành tiếng.
.
.
.
.
Quốc Thịnh đứng lặng lẽ bên gốc cây phượng, đôi mắt buồn nhìn theo bóng chính mình in nghiêng trên mặt đất, trong khoảnh khắc con tim đau nhói khi nhớ về người con gái đó.
" Sao hả? Còn nhớ Phương Nhã sao?"
Cẩm Tú đột ngột xuất hiện, đứng bên cạnh Quốc Thịnh đang ngẩn người nhớ mối tình cũ, bất giác môi mím chặt lại, lòng quặn thắt:
" Ba đã đồng ý cho phép chúng ta đính hôn rồi. Cuối tuần này sẽ chính thức ra mặt với mọi người! Anh đừng quên đã hứa với em chuyện gì đấy!"
Quốc Thịnh lặng thinh không nói, đôi mắt buồn rũ rượi cụp xuống, bất giác hai tay buông thõng. Điều này khiến Cẩm Tú tức giận, cô liền hét lên:
" Đường Quốc Thịnh! Có phải anh muốn khiến em điên lên anh mới chịu được không? Anh còn nhớ cô ta đến khi nào? Ngay cả khi cô ta không còn xinh đẹp ..."
Chưa dứt lời, Cẩm Tú đã giật mình bàng hoàng khi nhận ra cái siết chặt đau đớn ở cổ mình. Anh đang bóp cổ cô chặt đến ngộp thở, khuôn mặt cũng theo đó mà bừng đỏ lên. Căm phẫn nhìn Quốc Thịnh, cô ức nghẹn trong hơi thở đứt quãng:
" Anh ... anh dám!"
" Tôi nói cho cô biết, nếu không phải vì chuyện này, tôi có chết cũng không chia tay với cô ấy! Cảnh cáo cô, đừng bao giờ làm tổn hại đến Phương Nhã một lần nữa"
Quốc Thịnh nghiến răng, siết chặt quai hàm, trợn mắt nhìn Cẩm Tú giận dữ:
" Cô có được con người tôi, nhưng không bao giờ có được trái tim tôi lần thứ 2. Không hiểu sao trước đây tôi lại thích một cô gái độc ác như cô! Thật ngu xuẩn!!!"
Dứt lời, anh buông cô ra nhanh chóng. Trong khoảnh khắc, Cẩm Tú cảm giác như đang rơi xuống một hố sâu của vực thẳm, tim như bị nát vụn khi nghe những lời nói nhẫn tâm của anh. Dù rằng cô biết suốt cuộc đời này anh không còn yêu cô, thì cũng không hề gì. Chỉ cần, anh luôn bên cạnh cô, để cô được hạnh phúc, được ấm áp mỗi khi gần bên anh. Đó cũng vì cô quá yêu anh mà thôi!!!!
" Anh không yêu em thì sao, tốt nhất là anh cứ hận em đi!! Hận càng sâu sắc, vị trí của em trong lòng anh càng nhìu, càng rộng... đủ để thay thế hình ảnh của cô ta trong trái tim anh. Hơn thế nữa, anh cũng đã hứa với em rồi, chuyện em đã làm cho anh cũng đã làm rồi, chỉ cần bây giờ anh đóng tốt vai trò một người chồng mẫu mực của em là được! Chuyện của anh và cô ta đã kết thúc từ cái ngày anh nói chia tay rồi. Không còn gì nữa đâu, và bây giờ, người ở bên cạnh anh, xứng đáng với anh chính là em!"
Cẩm Tú kích động nói liền một hơi, đôi mắt run rẩy nhìn anh, sau đó ngoảnh mặt bước đi thễu não và đau khổ. Nhìn tướng đi không có sức sống của cô, anh bất giác thở dài, con tim nặng nề chùn xuống. Đứng giữa cánh đồng rộng mênh mông bao la bát ngát, Quốc Thịnh cảm thấy như bản thân quá lạc lõng. Yêu nhưng không được yêu, không yêu thì lại cố yêu. Đời trớ trêu như vậy sao? Đến khi nào, anh mới được trở về bên Phương Nhã, được chăm sóc che chở cho người con gái đáng thương đó. Chắc hẳn cô sẽ giận anh lắm, sẽ rất đau khổ và cô đơn lúc này. Còn Cẩm Tú, đến khi nào cô ta mới chịu tỉnh ngộ? Nhận ra mình đã quá sai lầm trong tình yêu? Thôi không đeo bám anh nữa???
Vài ngày trôi qua, cuối cùng ngày lễ đính hôn cũng đã đến ...
Ông trùm Một Mắt khét tiếng không chỉ ở Quận 4, mà còn khắp ở tỉnh thành của TP.HCM . Là một người có tiếng tăm, có máu mặt ở đất Sài Thành, nên số người tham dự tới buổi lễ đính hôn của Cẩm Tú và Quốc Thịnh cũng không phải là ít. Một Mắt lại vô cùng trọng sĩ diện, nên nhất mực không thể xảy ra bất cứ sơ suất gì, dù là một chuyện nhỏ!
Thế nhưng hôm nay, lại xảy ra một chuyện vô c