Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.
ồn nhiên của họ, là cả một bóng tối dày đặc mà tôi không thể nào tìm thấy được đường đi.
Người ta thường nói, một khi khu rừng im phăng phắc, nghĩa là có mối nguy hiểm đang rình rập bên cạnh. Cũng như tôi, trước sóng gió cuộc đời, tôi đã thực sự tận hưởng niềm hạnh phúc mà tôi cứ ngỡ là tất cả đều thuộc về mình, mà không biết rằng mọi thứ đều là một tay người bạn tốt nhất của tôi sắp đặt.
Thời gian đó, ba tôi nghiện cờ bạc, mẹ tôi nghiện ma túy nặng. Tôi lại không có đủ tiền để đáp ứng nhu cầu đam mê của họ. Thế rồi họ đã lén sau lưng tôi mượn tiền của bọn cho vay nặng lãi. Sau cùng không có tiền trả đành phải trốn nọ bỏ nhà đi, để mặc tôi ở lại thay họ gánh vác món nợ kinh khủng này.Khi đó tôi chỉ đau lòng và thất vọng về cha mẹ của mình, không ngỡ rằng sự thật đằng sau còn đau đớn hơn thế nữa.
Có một ngày, tôi nhận ra được Quốc Thịnh mà tôi yêu đã mang rất nhiều tâm sự và bí mật tôi không hề biết. Trong đó, chỉ có đúng một việc tôi biết được chính là, Cẩm Tú và Quốc Thịnh năm cấp 2 đã từng cặp bồ với nhau!
Thế nhưng trong khoảng thời gian chúng tôi học cùng trường cấp 3, lớp học sát nhau như vậy, đụng mặt nhau thường xuyên cũng không phải là ít. Vậy mà hai người họ lại tỏ vẻ như không quen biết nhau, trong khái niệm của họ cứ như là chẳng có đối phương tồn tại.
Chia tay rồi, không thể làm bạn, nhưng cũng không thể tỏ thái độ không quen biết nhau như vậy. Tôi đã từng hỏi Cẩm Tú, nhưng cô ấy lại chối phăng không có chuyện đó, thế nhưng chỉ nhìn ánh mắt cô ấy, tôi nhận ra được một điều. Tình cảm của cô ấy dành cho Quốc Thịnh, rõ ràng không thua kém gì tôi!
Đã có lúc tôi tự hỏi, có phải anh thật lòng yêu tôi? Tại sao bất cứ chuyện gì anh cũng giấu diếm không cho tôi hay biết? Ngay cả chuyện anh và Cẩm Tú đã từng yêu nhau, cũng do tôi tình cờ nghe được cuộc đối thoại của hai người họ. Tôi còn nhớ như in, khi đó câu đầu tiên Cẩm Tú nói ra đã đâm một nhát vào con tim tôi, một nhát chí mạng!
" Anh yêu Phương Nhã vì con người cô ấy, hay sắc đẹp của cô ấy?"
Giọng điệu sắc bén đanh thép của Cẩm Tú như cứa vào tim tôi, đau đến nhói lòng. Lúc đó, lòng tôi dấy lên một cảm giác bất an, không hiểu sao trong khoảnh khắc đó tôi lại thấy rằng hai người tôi thương yêu nhất trước mặt sao quá đỗi xa lạ.
Tôi vấn vương mãi câu hỏi của Cẩm Tú, trong lòng cũng muốn tìm cho mình một câu trả lời. Thế nhưng ngày đó anh dứt khoát bỏ đi, không thẻm trả lời khiến Cẩm Tú đứng chưng hửng nhìn dõi theo anh, điều đó làm tôi đau.
Mang theo nút thắt khó gỡ ấy cho đến tận hôm sau, bản thân tôi cũng nhận ra được bộ mặt thật của người con gái tên Trương Cẩm Tú này!
Ngày đó, tôi bị cô ta tạt axit, sống dở chết dở. Người không ra người, quỷ không ra quỷ. Ngay cả gia đình và người con trai tôi yêu nhất cũng bỏ tôi mà đi. Điều đó đã khiến tôi ... từ một con bé ngốc nghếch luôn tin tưởng người khác, yếu ớt như cây tăm ... nay đã trở thành một người con gái hiểm độc nham hiểm hơn cô ta gấp bội phần.
Suốt một thời gian dài đằng đẵng, hoa hướng dương tôi trồng trước nhà giờ cũng đã tàn, một con người mới trong tôi đã trỗi dậy. Mai Phương Nhã của ngày nào, đã không còn nữa!!!
Tôi lặng lẽ, nghiêng mặt nhìn vào tấm gương, sờ vào vết thẹo đang lồi lõm trên má trái mình mà cười thầm. Thời gian không đủ xóa nhòa được nỗi đau của tôi, cũng như qua thời gian vết thương trên gương mặt đã lưu lại thành một vết sẹo.
Thế nhưng, cuộc đời tôi cũng còn một tia sáng ấm áp nhỏ nhoi khác. Trong suốt thời gian tôi nằm bệnh viện, không người nhà, không thân thích, không ai trả tiền viện phí để tôi nằm viện chữa lành vết thương. Thì bỗng một người tốt bụng nào đó, đã tặng số tiền 20 triệu để tôi được tiếp tục nằm viện. Nhờ ơn cố nhân ấy, tôi mới có thể lấy lại được niềm tin trong cuộc sống. Rằng, ở hiền vẫn còn gặp lành!
Mặc dù khuôn mặt đã biến dạng sau vụ tạt axit, nửa mặt của tôi đã bị hủy hoại. Nhưng dường như ý định phục thù đang sôi sục tôi nhất định phải thực hiện điều đó ngay bây giờ.
Ân công! Người có thấy không? Nhờ ơn của ân công, tôi mới có thể lấy lại được mục đích của cuộc sống. Kể từ lúc này, tôi sẽ trả thù hai con người đó. Dù rằng mọi người trên thế gian này đều chán ghét tôi, bỏ rơi tôi. Nhưng tôi tin rằng ân công sẽ không như vậy, luôn ủng hộ tôi, bên cạnh tôi. Phải không?
" Kế hoạch"
Tại địa bàn Một Mắt, ngôi biệt thự trang hoàng độc nhất vô nhị. Tại nơi đó, không ngày nào mọi người xung quanh là không nghe tiếng rú tiếng thét đến kinh sợ, kèm theo đó là tiếng rầm rầm của đập phá đồ đạc. Và hôm nay, cũng không ngoại lệ.
" Thằng chó! Mày giỡn mặt với tao à? Ở quận 4 này không ai mà không biết Một Mắt tao làm ăn thế nào! Nợ tao thì phải trả gấp đôi, đó là luật. Nay đã quá hạn chót, mày phải trả tao gấp ba. 60 triệu! Liệu hồn mà đưa nhanh lên, không tao chém cả nhà mày!"
Một người đàn ông tướng tá đô con, một bên mắt đã bị chột, vết sẹo dài xuyên từ đỉnh trán xuống gần sống mũi trông thật ghê sợ, đang chống một chân lên ghế, hung dữ