Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/749 lượt.
Cảnh tượng lúc này,anh nhìn thấy mà chua xót.
Trong suốt thời gian qua, không ngày nào anh không nhớ đến Phương Nhã. Ban ngày thì giả vờ đóng kịch là một người chồng mẫu mực, vị hôn phu lý tưởng của Cẩm Tú, nhưng ban đêm thì lại vùi đầu trong rượu bia, chìm đắm trong hồi ức nhớ về cô. Thế rồi khi chuyện lễ đính hôn bị hủy bỏ, Cẩm Tú bị xuất khỏi xã hội, không còn là tiểu thư nữa… tất nhiên kế hoạch của anh và Cẩm Tú cũng liền bị phá bỏ.
Anh tìm kiếm Phương Nhã từ ngày này qua ngày khác, đến nhà cô cũng không thấy đâu. Đã mấy ngày liền, anh chực chờ trước cửa, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là chờ đợi, như kẻ ngốc ngu si tìm kiếm bóng hình người con gái đó trong vô vọng.
Hôm nay, vẫn như mọi ngày, bước chân anh thơ thẩn đến trước cửa nhà cô như một thói quen hằng ngày khó xóa bỏ, rồi không hiểu sao,lại có thể nhìn thấy cô bằng xương bằng thịt trước mắt mình, nhưng chưa kịp tận hưởng niềm vui sướng thì anh tình cờ nghe được cuộc đấu khẩu của cô và Cẩm Tú.
Tim anh nhói lên liên hồi khi biết được cô vì trả thù, nên mới hại Cẩm Tú ra nông nỗi này, đau khổ đến điên dại. Nhưng anh lại càng bất ngờ hơn, khi nghe được chính Cẩm Tú nói rằng,mỉnh đã bị cưỡng bức.
Nhìn vết máu còn chưa kịp khô trên đùi của Cẩm Tú, tim anh thắt lại, xót xa cho người con gái đã yêu anh bằng cả trái tim mình. Dù rằng cô ta có xấu xa, nham hiểm và độc ác đến cỡ nào, suy cho cùng cũng vì quá yêu anh!
Nhưng Phương Nhã chỉ là một cô gái lương thiện, vô tình trở thành một công cụ, một trò chơi của Cẩm Tú, và nạn nhân của những đau khổ, cay đắng không đáng có. Cô đã chịu rất nhiều đau khổ rồi, anh không nỡ để cô phải chịu đau khổ hơn thế nữa. Giờ đây, anh chỉ muốn về với cô, ôm vào lòng, bảo vệ, che chở cho người con gái anh yêu mà thôi.
Tái sinh
" Rào! Rào!"
Dưới đêm tối, Phương Nhã ngồi bó gối co ro một góc, hai mắt nhắm nghiền, cảm nhận những cái đau rát từ những hạt mưa tạt vào mặt, như để cố gắng xoa dịu những cơn đau trong lòng mình. Con đường giờ đã mịt mù, không còn nhìn rõ được gì ở phía xa nữa, cũng như con tim cô đã rơi vào trạng thái tuyệt vọng, phủ băng tuyết mãi mãi ...
Trên mi mắt, vẫn còn đọng lại những giọt lệ chưa kịp khô, và trái tim còn những vết thương chưa lành khỏi, thấm dần vào da thịt, cho đến khi nỗi đau trở thành một vết sẹo. Những điều đó, chỉ càng khiến thù hận trong lòng cô gia tăng, làm sao có thể vứt bỏ?
Cô thật sự rất mệt mỏi, sống để làm gi, khi trái tim không còn nguyên vẹn khi thể xác đã quá ô uế. Ngoài trả thù, cô còn có thể làm gì được nữa đây?
Cơn mưa dai dẳng, trút nước như thác lũ, có vẻ làm dịu đi những phần nào đau đớn trong lòng Phương Nhã. Bất giác, Phương Nhã cần một người có thể trao cho mình sự ấm áp, cứu cô ra khỏi bến bờ của tuyệt vọng, sưởi ấm khỏi địa ngục của giá băng. Thế nhưng, ước mơ vẫn chỉ là ước mơ, vốn dĩ xung quanh cô, chẳng còn người nào tốt cả!
Phương Nhã vốn không thể nào hiểu được trái tim mình, thật ra lòng cô giờ chỉ có hận, chứ không yêu. Nhưng cớ sao khi vùng chạy khỏi anh, lại có thể mong rằng anh đuổi theo và ôm chặt lấy mình, níu giữ mình dù mằng mọi cách.
Hy vọng, để rồi thất vọng!!! Chờ đợi, rốt cuộc cũng không có kết cục tốt!
Cô khẽ cười đau khổ, cổ họng chợt trở nên đắng nghét, mắt ươn ướt nhìn thẳng lên bầu trời, khi cơn mưa vẫn chưa dứt hẳn.
Bất chợt, điện thoại Phương Nhã reo lên, tim cô giật thót, ngỡ ngàng nhìn vào số lạ nhấp nháy trên màn hình, liền nhấc máy theo quán tính:
" Alo!"
" Xin hỏi, cô có phải là Mai Phương Nhã không?" - Một giọng trầm của người đàn ông vang lên, sắc âm lạnh lùng chợt khiến tim cô ngưng một nhịp, lòng bỗng thấy bất an.
" Phải, anh là ..."
" ...."
Cạch!
Điện thoại Phương Nhã rơi xuống đất, lỗ tai ù đi, không còn nghe được bất cứ thứ gì nữa. Cô vụt chạy đi, phóng như bay ra đường, mặc kệ những cơn mưa tát vào mặt đến đau rát, mặc kệ ngoài trời lúc này vẫn còn những giọt mưa nặng hạt, rơi tí tách trên mặt đường.
Phương Nhã siết chặt quai hàm, cắn môi đến bật cả máu. Đầu óc cô trống rỗng, cảnh vật xung quanh như phủ sương mù, mờ ảo, đến mức cô không còn nhìn thấy nổi con đường trước mắt.
Cô uất nghẹn, vừa chạy đi vừa khóc trong đau đớn, chỉ muốn chạy đến đó thật nhanh, thật nhanh, chỉ cần được gặp họ ... ngay lúc này!
Giữa cơn mưa phùn tầm tã, mọi xe cộ lưu thông trên đường giờ đã dừng hẳn, trú tại một nơi nào đó, nên đường trở nên vô cùng vắng vẻ. Thế nhưng, trong khoảnh khắc cô lao ra đường, một chiếc lamborghini màu trắng từ xa phóng tới, đâm thẳng vào người con gái trước mặt. Bằng một lực thật mạnh, Phương Nhã bị tông liền văng ra xa, nằm bệt xuống mặt đất, cả người bê bết máu ...
Két!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bánh xe của chiếc xe hơi màu trắng như chà sát vào mặt đường, thắng lại đột ngột. Ngay lập tức, người cầm lái hốt hoảng lao ra khỏi xe, đến gần Phương Nhã toàn thân đầy máu, nằm bất động dưới mặt đường. Lập tức, anh ta liền gọi xe cứu thương, khi kinh hoàng biết rằng trước mắt đang chứng kiến một vụ tai nạn nghiêm trọng vừa mới xảy ra trong tức khắc.
Trong vô t