Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/750 lượt.
hức, tay Phương Nhã cứ nắm chặt lấy cổ tay của người con trai đứng trước mặt mãi không buông ra, bàn tay lạnh ngắt của cô như thấm qua làn áo mỏng manh, thấm vào da thịt người con trai đó. Bất giác, trong lòng anh đã quyết định, bằng mọi giá cũng phải cứu lấy người con gái này.
" Bác sĩ! Cô ấy có làm sao không?"
Cửa phòng cấp cứu vừa được mở, người con trai kia đã nhào đến bên vị bác sĩ, tay run run hỏi ông với giọng kích động, sắc mặt trở nên vô cùng nhợt nhạt.
" Anh là gì của bệnh nhân? Tôi muốn gặp người nhà của cô ấy!"
" Tôi không biết người nhà cô ấy ở đâu, tôi cũng không biết cô ấy là ai. Tôi đang chạy xe thì đột nhiên cô ấy lao ra đường, tôi nhất thời không thắng kịp ... nên... nhưng cô ấy ra sao rồi? Không nguy hiểm đến tính mạng chứ?" - Người con trai lạ mặt kích động nói.
" Tình hình cô ấy hiện giờ vô cùng nghiêm trọng, tôi nghĩ anh nên chi một số tiền để giúp cô ấy phẫu thuật lại khuôn mặt. Vụ tai nạn đã làm khuôn mặt cô ấy biến dạng nặng nề!Tôi nghĩ, cô ấy cần phải được phẫu thuật càng sớm càng tốt."
Vị bác sĩ trầm tư nói, mắt liếc nhìn chàng trai tuấn tú trước mặt rồi nói tiếp:
" Vụ tai nạn khiến bệnh nhân tổn thương một phần não, rất có thể sẽ để lại di chứng nghiêm trọng về sau. Nhẹ là mất trí nhớ, nặng là trở thành một người thiểu năng! Thân thể cô ấy cũng bị tổn thương nhưng không gây nghiêm trọng lắm, chỉ bị gãy xương và cần bó bột ở cánh tay và chân thôi. Không gây nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ có điều, khuôn mặt cô ấy bị biến dạng như thế này, nếu như không phẫu thuật, nhất định sẽ không có người nào chịu đựng nổi cú sốc này, huống hồ gì đó là một cô gái!"!"
Chàng trai lập tức sa sầm mặt mày, đôi mắt trợn trừng nhìn vị bác sĩ như không thể tin nổi. Chuyện này là anh làm! là anh đã đụng phải người con gái đó, nên phải có trách nhiệm phải cứu lấy cô ta. Cố gắng hít một luồng khí lạnh vào lồng ngực, anh nghiêm giọng đáp lời:
" Tôi sẽ chịu trách nhiệm về điều này. Tôi sẽ đưa cô ấy đi phẫu thuật!"!"
Vị bác sĩ trẻ nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của chàng trai mà không nén nổi thở dài:
" Bệnh nhân đã bị vết phỏng khá nặng ngay trên mặt, ngoài ra còn ở một số chỗ như dưới cổ, ngay bả vai và phần cánh tay bên phải. Tôi nghĩ cách tốt nhất, cô ấy chỉ có thể phẫu thuật ở nước ngoài mới đảm bảo được thành công."
Trong đêm tối ấy, số phận của ba con người, ba trái tim cũng bắt đầu có chuyến biển. Bánh xe của định mệnh, đã vô tình lăn bánh. Mãi mãi cũng không thể quay lại điểm xuất phát ban đầu!
2 năm sau ...
" Ông chủ, đứa bé cứ khóc mãi, không biết là tại sao?"
Cô Liên - người giúp việc của nhà Quốc Thịnh, hớt ha hớt hải chạy đến bên anh, trên tay còn ẵm một đứa bé trai kháu khỉnh, khoảng chừng 2 tuổi, đang khóc ngon lành.
" Đưa đây tôi xem!"
Quốc Thịnh vừa bồng đứa bé trên tay, thì ngay lập tức nín khóc ngay, đôi mắt trong veo như mặt hồ nước long lanh nhìn anh, cười khoái chí, tay chỉ vào anh mà bập bẹ nói: : p.a pa!
" Thật là, hễ có ba bồng trên tay là nín khóc ngay. Đứa nhỏ thật đáng yêu, tương lai sau này chắc sẽ rất giỏi!"
Từ khi chuyện tình của Triệu Ánh và tình nhân bị bại lộ, sự nghiệp của Đình Phong đang trên đà phát triển bỗng xuống dốc trầm trọng. Những đường làm ăn, các mối hợp tác đều từ từ mất hết. Cuối cùng, sự nghiệp Đình Phong sụp đổ, cuộc sống của hai mẹ con Cẩm Tú đã thê thảm, nay càng thê thảm hơn!
Ngày đó, Triệu Ánh đã đưa số tiền mười triệu chìa trước mặt Quốc Thịnh, nói với anh rằng chỉ cần anh cố gắng tạo dựng sự nghiệp bằng số tiền như thế này, sẽ có thể nhanh chóng tìm được Phương Nhã, đồng thời, cho đến khi anh thật sự tìm được Phương Nhã, thì ít ra trong lúc ấy, hãy chăm sóc Cẩm Tú thật tốt, và làm cha nuôi của đứa trẻ tội nghiệp ấy!
Tim Quốc Thịnh se thắt lại, khi lời nói của Triệu Ánh, cũng chính là điều mà Quốc Thịnh đang nghĩ đến.
Quyết tâm kiên trì muốn tìm lại người con gái anh yêu, lúc nào cũng sôi sục, như máu chảy cuồn cuộn trong tim anh. Từ cái ngày anh gặp Phương Nhã trước nhà cô, thì đó cũng là lần cuối cùng anh nhìn thấy người con gái đó.
Từ ngày đó đến giờ, không lúc nào là anh không đi khắp nơi, tìm kiếm cô như người điên dại, cứ hy vọng mãi rồi lại thất vọng, nỗi nhớ da diết cứ làm lòng anh cồn cào, đau đớn. Cô như không còn hiện diện trên cõi đời này, biến mất khỏi tầm mắt của anh, thật sự rời xa anh một lần nữa!!!!
Cầm xấp tiền trên tay mà Quốc Thịnh cảm thấy như cổ họng bị mắc nghẹn. Chỉ cần mười triệu, chỉ cần cố gắng tạo dựng sự nghiệp, chỉ cần trong một thời gian ngắn, anh sẽ tìm lại được Phương Nhã, nhất định sẽ tìm lại được cô, mang cô quay về bên anh. Đến lúc đó, hai người sẽ mãi ở bên nhau, không ai có thể chia cắt!
Giữ vững lòng kiên định như thế trong suốt 2 năm qua, cuối cùng anh đã làm nên sự nghiệp, leo trèo từ chức vụ một nhân viên quèn nghèo kiết xác, vượt lên những đồng nghiệp xung quanh, và trở thành giám đốc điều hành kinh doanh môi giới nhà đất.
Số phận thật sự không bạc đãi anh, khi anh may mắn được