pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/769 lượt.

>" Thằng khốn, mày làm gì bạn gái tao thế hả?"






Người con trai mắt nổi đầy gân xanh, nhào đến đánh túi bụi lên người của anh ta, không ngừng mắng nhiếc xối xả. Những người xung quanh cũng bu quanh đấy vì tò mò, một số người huýt sáo đầy thích thú, cũng có một số chạy đến can ngăn, nhưng đều không xi nhê gì.
" Cho mày chừa cái tật dê cụ này! Chết đi, thằng bệnh hoạn. Đụng đến bạn gái tao à? Chết đi!"
Người thanh niên kia vẫn đánh tới tấp lên thân, lên lưng và ngực anh ta, nhưng sau một hồi không thấy người đàn ông kia phản ứng, cộng thêm sức lực cũng đã mệt nhoài, nên sức mạnh đã giảm, mắt trợn trừng nhìn thân người đàn ông nằm dưới đất như thể anh ta là sinh vật lạ.
Khuôn mặt người đàn ông ấy tưởng chừng như chỉ mới ngoài ba mươi, cả người đều mặc một bộ đồ cũ rích, dơ dáy bẩn thỉu, râu ria mọc đầy cằm, chỉ có đôi mắt luôn vô hồn, trơ ra đó nhìn người con gái mình vừa mới ôm ban nãy, trong lòng chua xót và dấy lên một sự căm phẫn tột cùng.
Bị đánh bầm dập, cả người đầy thương tích, nhưng dường như càng bị đánh thì càng tỉnh táo!!!!
" Cô là loại đàn bà bần tiện như thế sao? Vì cái gia đình của tôi không đủ đáp ứng lòng tham của cô thôi sao?" - Giọng anh trở nên giá buốt, Sự thật tàn khốc đang dần thiêu đốt con người anh, khiến lòng tin nơi anh trở nên chết dần chết mòn, bất giác cười khẩy - " Thì ra trước giờ tôi yêu lầm phải người đàn bà thối tha như cô. Sẵn sàng vì cô mà gạt bỏ gia đình, Giang Phi Vũ như tôi lại có ngày này!!! Hahaha! Thật nực cười!"
Cô nhìn anh đầy ngao ngán, tay xoa lấy đùi nõn nà trắng trẻo của mình đầy khiêu gợi, miệng vẫn còn buông lời gợi tình:
" Anh phải cám ơn tôi mới phải. Tôi gạt anh thì anh mới có kinh nghiệm, để lần sau không còn dám ngây thơ tin người như thế nữa, đúng không? Nhưng mà ... nếu anh muốn lên giường với tôi thì được thôi. Nể tình anh " đáng yêu" như thế, sau anh chàng này tôi sẽ khuyến mãi cho anh một đêm ân ái. Chịu không?"
Vừa nói cô vừa đưa mắt nhìn người con trai kế bên đầy khiêu gợi, cho đến khi nhìn thấy cả người anh cứng đờ ra, sống lưng thẳng đơ liền hả hê cười to, trong tích tắc bóng dáng của cả hai đã khuất nhanh như làn khói...
Mu bàn tay anh đầy gân xanh, đôi mắt tóe lửa, dần dần cơn thịnh nộ bắt đầu trào ra, căng phồng trong lồng ngực. Trong khoảnh khắc đó, tình yêu trong anh đã thật sự chết mất rồi!
Trong căn phòng sáng trưng của bệnh viện, một cô y tá và vị bác sĩ đứng ở hai bên mép giường, căng thẳng nhìn tình trạng của người đàn ông nằm trên giường, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chặc lưỡi:
" Không ngờ một bác sĩ từng kiêu căng ngạo mạn, coi trời bằng vung thế kia lại có ngày trở nên tàn tạ, sống buông thả bản thân như thế!"
Cô y tá đẩy gọng kính lên cao, gật gù phụ họa theo lời bác sĩ, ra vẻ hiểu biết:
" Treo bằng vĩnh viễn! Quả thật đối với một bác sĩ có tay nghề như anh ấy, thì điều này thật khó chấp nhận được!"
Lời cô y tá thốt ra khỏi miệng chưa được bao lâu, thì bất giác cả người đàn ông nằm trên giường bệnh như run lên, đôi mắt mở bừng, chợt chuyển mắt nhìn xung quanh thì lại bắt gặp ngay ánh mắt của người bác sĩ trẻ đứng bên cạnh:
" Bác sĩ Vũ! anh tỉnh rồi!"
Ánh mắt anh chợt sững lại, vẻ mặt thảng thốt nhìn một lượt khắp phòng, rồi bất ngờ thốt lên:
" Sao tôi lại ở bệnh viện?"
" Bác sĩ Vũ! Là một đồng nghiệp trong bệnh viện đi ngang qua nhìn thấy anh nằm bất tỉnh giữa đường, nên mới đưa anh vào đây." - Chàng bác sĩ trẻ tuổi nhanh nhảu đáp.
Cô y tá ban nãy còn tỏ vẻ hiểu biết, nay thấy người đàn ông kia tỉnh dậy liền e dè không dám hó hé một câu nào. Cũng bởi vì anh ta nổi tiếng nghiêm khắc khó chịu, lúc nào cũng mang sự lạnh lùng cổ hủ của mình để dọa nạt những người xung quanh, nên chẳng ai dám động chạm đến anh. Vì biết rằng, một khi làm anh nổi giận cũng đồng nghĩa với cả ngày đó sẽ không ai được yên thân!
" Hừ! Ra ngoài hết đi!" - anh gay gắt nói, trong lời nói chứa đựng vẻ bất cần, không nể nang bất cứ ai.
Cô y tá nhún vai nhìn anh bác sĩ trẻ tuổi, anh ta ái ngại nhìn anh rồi lại quay sang nhìn cô y tá. Rõ ràng là họ đã quá quen với thái độ bất lịch sự này từ lâu rồi, chỉ có điều thân là một đồng nghiệp, hơn thế nữa lại là cấp trên, nên cơ bản đành phải nhún nhường cho qua. Mặc dù, hai năm qua người đàn ông tên Vũ này đã không còn là bác sĩ nữa!
Đến khi cánh cửa nặng nề được đóng lại, Phi Vũ mới lặng người nhìn kỹ mọi thứ xung quanh, môi nhếch lên tạo thành một nụ cười giễu cợt. Không ngờ đã hai năm qua, anh lại có thể trở lại bệnh viện này. Thế nhưng, cương vị đã không còn là bác sĩ, mà chỉ là một bệnh nhân!
Nhìn nghiêng qua cửa sổ, anh hồi tưởng lại khi nãy trên đường, vì cơn men rượu ngậm nhấm, anh lại một lần nữa ôm nhầm phải một người đi đường, lòng bất giác cũng nhớ đến tình yêu đầu tiên của bản thân mình.
Phương Nhã!
Cái tên rất đẹp, như người yêu trước đây của anh. Một thời từng làm anh say đắm, ngu muội, chìm đắm trong ảo tưởng bên men tình, mà không hề nhận ra tất cả đều chỉ là giả