Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/771 lượt.

ôi của những người nhiều chuyện, anh đứng khựng lại, nghiêm mặt nhìn về đám nhân viên đứng tụ lại một chỗ kia, phóng một tia nhìn đầy sát khí của mình về phía họ, rồi nhanh chóng tiếng ồn im bặt, đám đông cũng tản ra thưa dần ...
...
Cả ngày hôm đó, ai nấy trong công ty đều nhìn rõ vẻ mặt sốt ruột nôn nóng của anh, dù mắt có mờ đến đâu cũng không thể không nhận ra rằng vị giám đốc của họ thật sự không còn tâm trí cho công việc nữa. Tuy rằng sự nôn nóng đó được che giấu bởi vẻ mặt lạnh lùng, lãnh đạm ... nhưng thần thái đã trở nên dịu dàng đi nhiều, mà cả bản thân anh cũng không hề hay biết.
Buổi họp trôi qua chóng vánh và chán ngắt, Kevin lập tức phóng xe như bay trở về nhà. Trong lòng không giấu được niềm hân hoan vui sướng. Bản thân anh hiểu rõ mình vui mừng như thế nào khi nghĩ rằng cô i anh lạnh, mà cất công đem áo khoác đến tận khách sạn cho anh, điều này chứng tỏ trong lòng cô anh chiếm giữ một ví trí quan trọng!!!! Chỉ cần vậy thôi, tim anh đã vui sướng đến muốn hét lên rồi.
Trên đường về nhà, anh thẩn thờ nhớ lại những lo lắng và suy ngẫm của mình ngày hôm qua quả thật hơi thừa thãi. Chỉ cần cô giữ cho anh một vị trí nhỏ nhoi trong lòng, thì tuyệt nhiên anh sẽ không bao giờ từ bỏ. Dù cô ở đâu, cô là ai cũng đâu có quan trọng. Chẳng phải tình yêu của anh luôn chỉ có một thôi sao!?
Nghĩ đến đây, Kevin càng nôn nóng muốn nhanh chóng về nhà gặp cô ngay bây giờ, trong vô thức liền đạp ga tăng tốc độ, băng ngang qua hai đường giao lộ rộng lớn, quẹo cua qua con đường khúc khủy, nhưng tốc độ vẫn không hề giảm ...
Đến khúc quẹo, bất chợt một cậu bé lao nhanh ra đường, bên cạnh là trái bóng đang lăn lông lốc dưới mặt đất, khiến Kevin quẹo tay lái, chân phanh gấp nhưng không kịp, cả chiếc xe chao đảo, tông vào cây cột điện bên đường. Khi đó, một phần đầu xe đã bị móp méo, bên kia đường là cậu bé khoảng chừng 7,8 tuổi đang hoảng hồn ôm lấy trái bóng, sắc mặt tái mét nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trong khi đó, trước mắt Kevin cũng chỉ còn là một màn đêm u tối, anh dần ngất lịm đi, trên đầu tích tụ một màu đỏ tươi của máu ...






" Xoảng!"
Chiếc ly trong suốt bằng thủy tinh tuột khỏi tay Phương Nhã, rơi xuống đất vỡ tan tành. Cô hoảng hồn nhìn những mảnh vỡ li ti dưới chân mình, rồi cúi người xuống nhặt lấy, miệng than khổ:
" Trời ơi, sao mình hậu đậu thế này???"
" Ấy, chị Jessica! Để đó em làm cho! Coi chừng đứt tay đó!"
Thảo Nhi bộp chộp kéo tay cô đứng dậy, rồi khom người xuống nhặt lấy những mảnh vở:
<>
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạ của một cô gái, chân mày khẽ cong lại nhưng vẫn đáp:
" Dạ phải, cho hỏi cô là ..."
<>
Phương Nhã từ bên trong bếp chạy ra, không rõ cô bé đã nghe được gì sau câu nói đó, chỉ thấy được sống lưng Thảo Nhi đã cứng đờ, sắc mặt tái mét buông ngay điện thoại xuống, tay chân run rẩy, miệng lắp bắp nói:
" Chị ... chị Jessica ! Giám ... giám ... giám đốc ..."
Nghe nhắc đến Kevin, đôi mắt cô chợt bừng sáng, bất giác lòng cảm thấy hoang mang tột độ, thấy cô bé lắp bắp không nên lời, bèn nôn nóng thúc giục:
" Kevin làm sao? Em nói rõ ràng ra xem nào?"
" Vừa ... vừa nãy ... cô y tá bệnh viện nói, giám đốc bị tai nạn ở ngoài đường, giờ đang hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện ..."
" Em ... nói ... gì?"
Trong khoảnh khắc, đất trời như sụp đổ, hai tai phút chốc ù đi, cô yếu ớt dùng hết sức lực lao đến bên Thảo Nhi, nắm chặt lấy vai cô bé, hét lên đầy kích động:
" Đi, mau lên! Mau đến bệnh viện!!!"
Con tim thổn thức (tt)
Rầm!
Tiếng đập bàn thật lớn phát ra từ quầy lễ tân, đôi mắt in hằn những tia đỏ lòm của Phương Nhã khiến những cô y tá bất giác rùng mình. Cô run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên một câu yếu ớt:
" Kevin Nguyễn ở phòng nào?"
Ngay lập tức cô y tá gần đó tra ngay phòng của Kevin, rồi đáp nhanh như cái máy:
" Dạ! Ở phòng vip A503, tầng ..."
Chưa kịp dứt lời, bóng dáng Phương Nhã và cô bé nhỏ nhắn đứng bên cạnh đã nhanh chóng khuất nhanh sau dãy hành lang bệnh viện, để lại cái nhìn đầy ngơ ngác của cô y tá, chữ cuối cùng của câu " tầng 12" nhanh chóng bị nuốt mất.
" Chết tiệt! Sao không có thang máy nào hoạt động hết vậy???"
Cô sốt ruột bấm liên tục những nút thang máy xung quanh, nhưng không một thang máy nào chịu dừng lại ở tầng trệt. Thâm chí có một số thang máy hiện đang đứng yên ở tần mười mấy khiến cô nôn nóng không chịu được, con tim như muốn rớt ra ngoài vì sợ hãi. Liếc mắt nhìn bên cạnh, cô nhanh chóng lao đến bên cầu thang bộ, leo lên lầu bằng tốc độ nhanh hết sức có thể.
Đi được đến tầng 10, thì tốc độ cả hai đã chậm dần, Phương Nhã cũng yếu ớt leo lên cầu thang, nhưng vẫn cố gắng gượng.
Riêng Thảo Nhi thì thở hồng hộc đuổi theo sau, giọng đứt quãng với theo bóng cô hì hục leo lên đằng trước, than thở:
" Chị Jessica, đợi .. đợi em với!!!"
Cuối cùng thì cô cũng đã dừng lại ở tầng 12, chạy như bay tìm kiếm từng phòng một, sắc mặt tái mét, bờ môi nhợt nhạt, dường như chỉ cần một tác động nhỏ nhoi lên người