Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/772 lượt.
ngơ ngác nhìn cô.
Nhìn dáng vẻ không hiểu gì của anh, trong lòng cô khó tránh khỏi hụt hẫng, liền bực bội, sẵn giọng tiếp lời:
" Hôm qua anh say rượu đã nói gì? Thật sự không nhớ gì hết sao?"
Lông mày anh đã cau lại giờ càng thít chặt vào nhau hơn, nhưng rồi chỉ trong tích tắc, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt anh, bất ngờ, choáng váng, anh e dè hỏi lại, dường như trong đầu sắp tìm ra được đáp án:
" Anh say rượu, anh có nói gì bậy bạ à?"
Cô quắc mắt nhìn anh, rõ ràng anh không nhớ, vậy thì cớ gì cô phải nói ra. Nếu như câu nói đó chỉ là nhất thời không chủ đích, được thốt ra lúc anh không tỉnh táo, vậy thì tại sao cô phải vương vấn, giữ lại trong lòng lối suy nghĩ đó làm gì.
Cô hoàn toàn không hiểu nổi mình, rốt cuộc bản thân cô làm sao thế này???
Chỉ là một câu nói lúc anh say rượu, có thể khiến cô tổn hao trí lực suy nghĩ đến phát điên thế này sao?
Cô bận tâm vì anh,vì câu nói đó của anh ... hay thật ra cô đã phải lòng anh thật rồi?
Mi mắt cô nặng trĩu, vội vàng cụp xuống, môi mím chặt lại, giọng bình thản nói:
" Kevin! Anh đã yêu ai rồi phải không?"
Nghe xong câu nói của cô, tim anh giật thót. Người con gái kia vừa mới nói gì? Yêu? Tại sao cô lại hỏi câu hỏi đó. Hay là ngày hôm qua lúc anh say rượu đã nói những gì rồi???
" Jessica!"
Cô quay phắt người lại, nghiêng đầu nhìn anh, hít một hơi thật sâu, rồi dõng dạc nói:
" Hôm qua là em đã đưa anh về, nhưng anh say quá không biết gì, còn thốt lên câu " Anh yêu em" nữa. Có phải anh lầm tưởng em với cô nào rồi không?"
Một luồng khí lạnh thổi qua người Kevin, anh cứng đờ như tượng, ngẩn người ra nhìn cô. Sự thật đúng không làm anh thất vọng, những gì anh vừa mới suy nghĩ, cũng chính là sự thật chứng minh ngày hôm qua anh đã nói lên tâm sự tận đáy lòng mình. Mồ hôi lạnh chợt úa ra, anh lúng túng, lắp bắp lên tiếng:
" Jessica! Anh ..."
Cô nhìn thấy dáng vẻ khó xử của anh, muốn nói mà không biết diễn tả thành lời như thế nào, cảm thấy lòng buồn bã không chịu được. Thì ra đúng là anh đã có ý trung nhân, thế mà cô còn lầm tưởng ...
Thế nhưng, chính cô lại không cho anh cơ hội làm điều đó.
Ngay giờ khắc anh đợi chờ câu trả lời, hay ít ra một sự phản ứng nào đó. Thì lúc đó cô chỉ ngoảnh mặt, chạy ra khỏi phòng thật nhanh. Hành động đó hệt như chính cô đang ghê tởm với cái thứ mà mình vừa nghe, ghê tởm chính lời tỏ tình của anh vậy.
Anh bật cười chua xót, tim đau như có bàn tay ai bóp nát, lòng hụt hẫng như vừa đánh mất thứ gì quý báu. Liếc mắt nhìn xung quanh, bóng dáng của cô đã không còn, chỉ còn anh nằm thẫn thờ với màn đêm hiu quạnh.
Cô trở nên ghê sợ anh đến thế sao? Ghét đến mức phũ phàng rời khỏi anh, dứt khoát bỏ đi như sợ hãi thứ gì đó đáng ghê tởm vậy?
Nắm chặt hai tay, anh gồng mình ngồi thẳng dậy, môi mím chặt gượng những cơn đau nhói ở đầu, lòng thầm mắng bản thân sao có thể tùy tiện nói ra câu nói ấy. Có một mối quan hệ vui vẻ, vô tư với cô như thế này chẳng phải là tốt rồi sao, hà cớ gì phải một tay bóp nát mối quan hệ tốt đẹp này, để cô trở nên xa lánh anh như thế???
Thế nhưng, anh vẫn không nén nổi tức giận, buồn tủi. Quắc mắt nhìn ra cửa, anh tự hứa với lòng nếu cô có quay trở lại, anh tuyệt nhiên sẽ không ngó ngàng, xem cô như không khí!
Kevin cô độc ngồi dựa vào thành giường, gặm nhấm những cảm giác buồn bã, giận dữ lẫn lộn mà không hay biết rằng, Phương Nhã sau khi rời khỏi bệnh viện, cô phải đối diện với những đoạn ký ức chớp tắt quanh quẩn trong đầu, quay cuồng, nhức nhối.
Dưới ánh đèn lập lòe của đèn đường, Thảo Nhi đứng bên cạnh, nhìn Phương Nhã đầy lo lắng, không ngớt lời giục cô hãy về nhà, nhưng cô nhất quyết chối từ, chỉ ngồi sụp xuống đất, lắc đầu nói một câu:
" Chị muốn yên tĩnh một lát!"
" Chị Jessica, chị không sao chứ? Trông chị có vẻ không khỏe?" - Thảo Nhi e dè nói, thật ra cuộc đối thoại giữa hai người ban nãy cô đã nghe được, giọng của Kevin lớn như vậy ngay cả những bảo vệ đứng canh bên ngoài cũng nghe rõ mồn một. Lúc đó, cô cứ tưởng Phương Nhã sẽ vui sướng chấp nhận tình yêu của anh, mà ngược lại còn tỏ thái độ khó chịu, không nói không rằng bỏ chạy ra ngoài. Hành động đó, ngay cả cô cũng cảm thấy kỳ lạ, huống hồ gì là Kevin.
" Chị Jessica! Có phải ..." - Lời nói của cô bé chứa đựng sự ngượng ngập. Cô dù còn nhỏ, nhưng có thể nhận ra được tình cảm của Phương Nhã dành cho Kevin không đơn giản là tình anh em thông thường, nó còn vượt lên trên cả tình yêu nam nữ. Thật ra, cho dù là một người chậm hiểu đến đâu, thì chỉ cần nhìn thấy thái độ đau khổ gấp bội phần của Phương Nhã hôm nay trong bệnh viện là đủ hiểu!
Phương Nhã ngồi sụp xuống bên lề đường, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không, đầu óc quay cuồng mụ mị hồi tưởng lại khoảnh khắc ban nãy, dường như trong đầu cô chợt vang lên giọng nói của một người con trai...
Khi nãy, đối diện với ánh mắt nhiệt tình cháy bỏng của anh, tim cô trở nên đập rộn ràng, vui sướng khác lạ. Cô biết, bản thân mình đã yêu anh, và đang tận hưở