Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1045 lượt.
y.
” Yên tâm đi. Giám đốc Kevin Nguyễn đã thay cô trả món nợ đó rồi. Tôi không làm gì anh ta đâu!” – Một Mắt mặt không biến sắc, hệt như không hề bị bất cứ thứ gì gây tác động – ” Kevin Nguyễn, nuốt lời với tôi sẽ gây hậu quả gì. Anh chắc biết rồi chứ?”
Ngoài đường mưa bắt đầu tạnh dần, cơn bão đã qua đi, khóe môi Kevin dường như mới hé mở:
” Ba ngày sau đến công ty tôi. Chúng ta sẽ ký hợp đồng!”
Một Mắt nhếch mép, đôi mắt nheo lại như cười, đứng phắt dậy ra vẻ trịnh trọng:
” Tốt, ba ngày sau gặp lại! Phi Vũ, tiễn khách quý của chúng ta ra về!”
Lời vừa dứt, Kevin không nói không rằng nắm tay Phương Nhã bước thật nhanh ra ngoài, tay kia đẩy cánh cửa một cách thô bạo, sắc mặt lạnh lùng không liếc nhìn cô lấy một lần, môi mím chặt lại như cố kiềm chế cảm xúc, nhiệt độ bàn tay anh đột nhiên nóng dần, truyền hết vào bàn tay cô.
Trong vài giây sắp rời khỏi cánh cửa ngột ngạt khó thở kia, ánh mắt của cô vô tình lướt qua tay của Phi Vũ, trông thấy một bàn tay đã bị mất bốn ngón, chỉ còn lại một ngón cái to bè duy nhất!
Khi cánh cửa màu nâu sẫm từ từ khép chặt lại, trong đầu cô mới lóe lên một suy nghĩ, liệu vết sẹo sâu hút trên trán cùng với bàn tay bị mất bốn ngón của Phi Vũ, liệu có liên quan gì đến việc làm đàn em của Một Mắt không?
” Lên xe!”
Sau khi ra khỏi địa bàn Một Mắt, Kevin lập tức mở cánh cửa xe hơi của mình, cộc cằn đẩy cô vào bên trong, giọng hằn học đầy giận dữ. Lúc này, Phương Nhã mới hoàn toàn bừng tỉnh, trong lòng có chút run sợ nhìn người con trai trước mặt mình. Cử chỉ và thái độ quyết liệt của anh lúc này, từ trước đến giờ cô chưa từng nhìn thấy.
Những mối nghi hoặc trong lòng về Phi Vũ lập tức bay biến, thay vào đó là phải đối diện với không khí ảm đạm trong xe. Vì trên suốt quãng đường đi, anh thậm chí một câu cũng không nói, ngay cả liếc mắt nhìn cô lấy một lần cũng không. Sắc mặt kia vẫn không đổi, chuyên tâm vào lái xe, hệt như ban nãy chẳng hề xảy ra bất cứ chuyện gì.
Không biết qua bao nhiêu lâu, xe lamborghini của anh dừng bánh tại một ngôi biệt thự rộng lớn đầy trang hoàng, xung quanh là cả một bãi cỏ rộng lớn mênh mông. Giữa đêm tối, cô hoàn toàn có thể nghe được tiếng kêu của lũ dế ẩn núp trong những bụi cỏ xanh thẫm.
Cạch!
Cánh cửa xe bật mở, Kevin thô bạo kéo tay cô ra ngoài, vẫn lạnh lùng không nói lời nào, từng bước đi thật nhanh tiến về ngôi biệt thự trước mặt.
” Buông ra!”
Không còn nghi ngờ gì nữa, ngôi biệt thự xinh đẹp kia chính là nhà của anh đang sống ở nước Việt. Đến lúc này cô không thể mặt dày được như anh xem như không có chuyện gì, ghì hết sức lực giằng tay thoát khỏi anh, hậm hực nói:
” Xin anh, đừng bắt em phải chịu ơn của anh thêm lần nữa. Em có nhà, không cần phải ở nhà của anh!”
” Thảo Nhi!”
” Chị thật xấu xa, báo hại mọi người lo cho chi đến thế. Giám đốc rất lo lắng cho chị, em về đây cũng là vì chị đó!!! Huhuhu!”
Nhìn nước mắt lưng tròng của cô bé, trái tim lạnh băng của cô như được sưởi ấm, nhất thời cũng không kìm được nước mắt. Môi mím chặt lại không biết nói gì hơn, chỉ đành giang tay ôm lấy Thảo Nhi vào lòng mà nức nở khóc.
” Cô thật sự không có gì để nói với tôi sao?”
Kevin lúc này mới lên tiếng, vẫn không hề quay đầu lại, giọng nói thốt ra lạnh lùng khô khốc đến mức Phương Nhã phải rùng mình. Trong vài giây kế tiếp, anh không đợi cô trả lời mà cứ thế đi thật nhanh vào nhà, gằng giọng như ra lệnh:
“ Đưa cô ấy vào nhà, không cho rời khỏi nơi này một bước!”
Vầng trăng sáng trên bầu trời bị màn đêm che khuất đi một nửa, sự tĩnh lặng trong bóng tối lan tỏa, có một chút thảng thốt, một chút đau thương và một chút tình cảm bị bỏ sót. Không biết mất bao nhiêu lâu, cô mới ngẫm được một thứ.
Đúng vậy! Chuyện của quá khứ, chẳng phải cô cũng có ý định nói với anh rõ ràng về quá khứ của mình hay sao? Để anh có thể hoàn toàn gạt bỏ đi tình cảm dành cho cô, không yêu cô nữa …
Rồi sau đó, cả hai người sẽ không ai nợ ai. Mỗi người đi về một con đường riêng của mình!!!
Không thuộc về nhau, không thuộc một thế giới!
LỰA CHỌN
{trích lời kể của Phương Nhã**
Từng ngày từng tháng được lắp đầy bằng những kí ức đau thương, đến mức dường như tự đánh mất đi nụ cười của chính mình. Giọt nước mắt nóng hổi không thể tự mình lau đi, những nổi đau không thể tự mình kết thúc... vậy thì đến lúc nào mới có thể thoát khỏi vũng lầy của quá khứ, tìm một người giúp ta vá lại con tim đang dần vụn vỡ?
Hạnh phúc đôi khi ngắn ngủi, nhưng lại có đủ sức mạnh để phá tan những đau đớn bủa vây giằng xé qua bao nhiêu năm tháng. Đi qua một con đường, rồi sẽ tiếp bước một con đường mới, ngã rẽ mới. Tuyệt đối không được quay đầu lại, không được vương vấn ... chỉ có vậy, ta mới tìm thấy được hạnh phúc đích thực trước mắt.
Phương Nhã, liệu cô có làm được không?
----------
Sắc đêm ảm đạm, cơn mưa ngoài trời đã dứt hẳn.
Từng ngọn đèn trên trần nhà vẫn sáng ...
Anh và tôi bây giờ, thật sự chỉ cách nhau mỗi một bức tường. Đã hai tiếng t