Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341047

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1047 lượt.

ừ khi bước chân vào ngôi nhà này, một câu anh cũng không nói với tôi, một bước cũng không hề ra khỏi căn phòng của mình. Và tôi biết, anh đang rất khó chịu!
Ngày hôm nay tôi đã trải qua biết bao nhiêu cung bậc của cảm xúc, từ cảm động chuyển sang kinh ngạc, rồi biến thành sợ hãi tột độ khi bị Một Mắt bắt giữ, và cuối cùng là nỗi đau giằng xé khi gặp lại anh trong tình trạng trớ trêu này.
Hai năm trước, là tôi nợ anh. Lúc này, cũng là do tôi nợ anh. Suốt đời này làm sao có thể trả hết những ân tình mà anh đã làm cho tôi đây?
Tôi biết, bản thân đã quá tuyệt tình khi nói ra những lời đó. Nhưng tôi biết mình không sai, dù có phải bán mạng cũng phải trả hết số tiền tôi đã nợ anh, không thể để bản thân có dính liếu gì đến cuộc đời của anh được.
Vì tôi nhơ nhuốc, bẩn thỉu, sống trong vũng lầy tăm tối. Còn anh, một người ở vị trí cao quý của tầng lớp xã hội, tương lai sáng lạng, tuyệt đối không thể dính dáng đến một cô gái như tôi!
Bầu trời thấm đượm màu đen buồn bã u uất, hệt như tâm trạng của tôi lúc này. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi trận tỉ tê sướt mướt của Thảo Nhi và chạy lên phòng anh. Nhưng không hiểu sao khi đứng trước cửa phòng thì lại chết trân ra đó, cả người đờ ra hệt như khúc gỗ.
Được một lúc, tôi lại hít một hơi thật sâu, sau đó mạnh dạn gõ cửa phòng, giọng lí nhí:
" Kevin!"
Mím chặt môi, tôi nín thở chờ đợi anh trả lời. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng kéo dài đến đáng sợ. Lần này, tôi gọi to hơn, cả người cũng đứng thẳng:
" Kevin!"
Đến khi tôi gọi tên anh lần thứ 3, bên trong phòng cũng không có tiếng trả lời. Nhưng sau đó lại có tiếng tiếng ngáy ngủ khe khẽ vang lên. Âm thanh đó tuy không quá chói tai, cũng không đến mức lớn ... nhưng lại vô tình khiến trái tim tôi hụt hẫng.
Thì ra là anh đang ngủ!
Bất giác, tôi tự cười nhạo mình rằng đã quá tự đề cao bản thân, xem rằng chính mình là người có vị trí quan trọng trong lòng anh, khiến anh phải đau lòng đến mức không buồn nhìn mặt tôi nữa.
Nhưng, sự thật có lẽ không phải như thế.
Không biết mất bao nhiêu lâu, tôi vẫn không thể nào nhấc chân khỏi đây, chỉ biết nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tưởng tượng ra khuôn mặt anh đang say ngủ, không lo âu tính toán, không chau mày mỗi khi tức giận ... và không tỏ ra đau đớn xót xa mỗi khi nhìn thấy tôi.
" Kevin, em xin lỗi!"
Tiếng ngáy ngủ vẫn đều đều, trong không gian vắng lặng vẫn chỉ có một mình tôi độc thoại. Không biết từ lúc nào, gương mặt đã ướt đẫm những giọt nước mắt, có muốn ngăn lại cũng không thể được.
" Em đã từng nói với anh, dù cho quá khứ của em như thế nào. Thì hiện tại người em yêu là anh, tuyệt đối sẽ không rời xa anh. Nhưng ..."
Tôi dựa lưng vào tường, đôi mắt đẫm lệ nhìn lên trần nhà, nói tiếp:
" Em rất hối hận, khi ngày xưa đã hứa với anh một điều vọng tưởng. Anh biết không, Jessica yêu anh ... là thật. Nhưng khi ký ức ngày xưa đã trở lại, thì em đã không còn là Jessica mà anh yêu nữa.Em là Mai Phương Nhã, một cô gái hoàn toàn xa lạ không thể yêu anh!"
Ánh mắt sầu thảm, tim quặn lên hệt như bị ai đó cào xé:
" Kevin, anh đã hiểu rồi đó. Em là Phương Nhã, không phải là cô gái ngây thơ không biết gì như ở Hàn Quốc nữa. Em thật sự cám ơn anh đã ban cho em một thân phận, một gương mặt và một cuộc sống mới. Hai năm qua là khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà em có được, không lo âu, không đau khổ. Thế nhưng, đi rong chơi đến đâu cũng phải có ngày trở về nhà. Em có cuộc sống riêng của mình, không thể mãi ở bên anh. Huống gì, em còn có ... một người em yêu!"
Nói đến đây, giọng tôi trở nên đứt quãng. Những câu tiếp theo đột nhiên nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra khỏi miệng được nữa. Bất chợt, tôi không nén được việc giễu bản thân vì cứ mãi nói chuyện một mình, dù biết rằng anh sẽ không nghe được những gì tôi nói.
Tôi cúi thấp đầu, nhìn những ngón chân của mình qua đôi mắt ướt nhòe, đột nhiên cảm thấy tủi thân và cô đơn kinh khủng. Trên thế giới này, ngay cả người tôi yêu nhất cũng chưa chắc hiểu được trái tim tôi thật sự muốn gì.
Cảm giác an toàn từ lâu tôi đánh mất, đến khi nào mới tìm lại được?
Rầm!!!
Cánh cửa phòng anh đột ngột bật tung, đập vào bức tường thật mạnh khiến tôi giật nảy mình ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ngay ánh mắt nảy lửa của anh, trầm uất nhưng lại vô cùng giận dữ, không nói không rằng nắm lấy tay tôi kéo vào phòng mình, sau đó đóng rầm cửa lại.
Lực kéo của anh quá mạnh khiến tôi có phần hoảng sợ, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, cả người nghiêng ngả vì không kịp thời giữ thăng bằng. Cuối cùng anh cũng thả tôi ra, và xô tôi thật mạnh lên giường, nghiến răng rít lên:
" Bây giờ cô giỏi rồi! Đã tìm được người yêu cũ nên sẵn sàng vứt bỏ tôi, coi tôi là đồ phế thải, không thèm ngó ngàng tới, cũng không muốn đến gần. Có phải không??? Jess ... à không, tôi nên gọi cô là Phương Nhã mới đúng."
Đôi mắt anh như bị sương mù bao phủ, nghiến răng bóp chặt cằm tôi đầy thô bạo, giọng khàn đặc:
" Vì cô mà tôi đã bất hòa với ba ruột của mình. Vì cô, tôi lần đầu tiên không thể phân biệt nổi việc công với việ


XtGem Forum catalog