Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1051 lượt.

gười cứng đầu, bệnh như thế còn không chịu uống thuốc, đã vậy bác sĩ còn bảo rằng anh có dấu hiệu uống rượu, hơn nữa còn dầm mưa cả đêm nên mới ra nông nỗi này. Bây giờ bệnh tình chỉ mới có chuyến biển tốt lên một tí thì anh lại đòi xuất viện. Thế này là thế nào đây?
“ Cẩm Tú, em nói đi, rốt cuộc em đã thấy gì trong điện thoại của tôi rồi???”
Anh cố kềm chế cơn ho, sẵng giọng nói với Cẩm Tú, tay chìa điện thoại của mình ra trước mặt cô, gầm gè:
“ Sao em có thể tự tiện động vào điện thoại của tôi hả???”
Cô cắn môi, lòng thấy chột dạ, nhưng vẫn cố ra vẻ không hay biết gì:
“ Anh nói gì thế?”
“ Đừng làm ra vẻ vô tội như thế trước mặt tôi. Tôi luôn nghĩ rằng em không có ác ý, nên luôn đợi sự thú nhận của em. Nhưng không, em không hề lên tiếng một câu nào cả. Em nghĩ tôi thật sự ngu ngốc không biết gì sao hả???”
Cơn thịnh nộ của anh bất ngờ bộc phát khiến Cẩm Tú như chết sững, chân lùi một bước theo quán tính, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang tím bầm. Cô trừng mắt nhìn anh, nỗi căm phẫn bấy lâu nay được dịp tuôn ra hết:
“ Anh hung dữ cái gì chứ? Anh sợ em biết được hai người liên lạc với nhau sao? Anh sợ em sẽ thấy cái tên “ Phương Nhã” xuất hiện trong danh bạ điện thoại của anh sao? Vũ Quốc Thịnh, rốt cuộc trái tim anh làm bằng sắt đá có phải không? Tình cảm em dành cho anh bao năm qua, chẳng lẽ không đủ để anh quên được cô ta??? Tại sao đã hai năm rồi, mà hai người còn có thể liên lạc được với nhau chứ hả???”
Đôi mắt anh tối sầm, dạ dày như bị thứ gì đó cuộn lên, quặn thắt, trào lên cổ họng khiến anh không kềm được cơn ho bộc phát. Anh trừng mắt nhìn cô, hận đến mức không tự tay giết chết bản thân mình. Sao có thể ngu ngốc vậy chứ, nếu anh không quá chủ quan mà cho rằng Cẩm Tú đã hoàn toàn thay đổi, tuyệt đối không đụng chạm vào điện thoại của anh, và anh không ngây thơ đến mức để tên Phương Nhã lộ liễu như vậy, thì sẽ không có chuyện Cẩm Tú biết được chuyện này.
“ Rốt cuộc cô đã làm gì Phương Nhã rồi hả? Từ lúc cô chịu trao lại điện thoại, thì tôi đã không cách nào liên lạc được với cô ấy rồi! Cẩm Tú, trong lúc tôi còn bình tĩnh, hãy mau khai thật cho tôi!!!”
Sắc mặt anh đỏ au vì đè nén cơn ho lại, đôi mắt cũng đầy tia máu đỏ, trừng trừng nhìn cô như đe dọa. Một tuần qua, bệnh tình trở nặng khiến anh không tài nào xuất viện được. Nên anh đã phải uống thuốc đều đặn, chỉ mong bản thân có thể khỏe hẳn mà tìm kiếm Phương Nhã. Ngày hôm nay nhân lúc cơ thể đã có chuyển biến, muốn xuất viện nhưng lại bị Cẩm Tú làm tức chết, khiến hô hấp anh ngày càng khó nhọc hơn, tay dựa vào thành giường thở dốc.
Nhìn thấy sắc mặt anh ngày càng nghiêm trọng, cô bắt đầu thấy hoảng, cắn môi cố gắng kềm chế những tủi hờn trong lòng, nuốt vào bụng, quyết định không cãi với anh nữa. Cả người nghiêng về một bên, dìu anh ngồi xuống, nói nhỏ nhẹ:
“ Quốc Thịnh, anh đừng kích động quá, bệnh phổi của anh còn chưa khỏi, anh ...”
Nói chưa hết câu, anh đã gạt tay cô ra, gằng tên cô từng chữ:
“ Trương Cẩm Tú!!!”
Dưới ánh nắng, cô có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của anh, sắc mặt trắng bệch nhưng giọng nói khi gọi tên cô lại rất khỏe và kiên định. Đã lâu lắm rồi, dường như đã có lúc cô ngỡ như đã quên mất cả họ của chính mình. Hai năm qua, cả anh và cô luôn ngấm ngầm tránh đi cái từ này, không bao giờ thốt ra. Ngờ đâu hôm nay lại có dịp nghe lại, lý do duy nhất chỉ vì Phương Nhã?
Cô cúi đầu nhìn chiếc bóng của anh in nghiêng dưới chân mình, nước mắt lặng lẽ trào ra, nỗi đau như cào xé tim phổi, đến mức cô phải lấy tay đấm lên ngực mình ngăn chặn cơn đau đớn đó.
“ Một người mất tích hai năm trời, không ngờ khi xuất hiện lại có thể thay hình đổi dạng, đến mức tôi thật không thể nhận ra được nữa. Quốc Thịnh, rốt cuộc anh và cô ta đã gặp nhau như thế nào? Ngày sinh nhật tôi, anh sang Hàn Quốc và không nói một câu chúc mừng sinh nhật, tôi gọi anh cũng không bắt máy, để rồi khi trở về nước lại mang theo một Phương Nhã lột xác hoàn toàn. Ha! Jessica là tên mới anh đặt cho cô ta sao? Rốt cuộc anh giấu diếm tôi, là sợ tôi sẽ làm gì cô ta có phải không hả???”
Cô quay mặt đi, lấy cùi tay chùi nước mắt:
“ Phải, anh không sai! Tôi đã biết cô ta không phải là bạn đối tác gì của anh cả, cô ta cũng không phải là Jessica, mà là Mai Phương Nhã - tình địch lớn nhất của tôi!!! Cái ngày anh sốt li bì ở nhà không hay biết gì, cô ta đã gọi cho anh, nhưng tôi lại bắt máy. Cũng chính vì vậy tôi mới biết được Jessica chính là Phương Nhã!!!”
“ Cô đã nói gì???”
Giọng anh lạnh tanh, khô khốc đến mức cô cảm thấy cay đắng, cơn lạnh thấu xương từ đâu ập đến, khiến khóe môi cong lên thành nụ cười giễu cợt:
“ Trễ rồi, bây giờ cô ta đã bị ba tôi bắt giữ, số tiền nhà cô ta nợ đã không thể trả được. Anh nghĩ một người trong hoàn cảnh như vậy có thể toàn mạng thoát khỏi ba tôi sao?”
Lời nói vừa dứt, cô liền cảm thấy kinh hãi khi nhận ra cái nhói đau từ cổ mình bởi bàn tay rắn chắc siết chặt của Quốc Thịnh. Anh nghiến răng trợn mắt, gân xanh nổi đầy trên mặt chứng tỏ đang rất giận dữ, rít lên như thú dữ bị thương: