Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341050

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1050 lượt.


Anh nhăn mặt, mím môi lại như đang kìm chế điều gì đó, một lúc sau mới rời mắt tôi đi, dặn dò với những người làm xung quanh, giọng khàn khàn:
“ Ra ngoài hết đi!”
“ Giám đốc!!!”
Thảo Nhi từ nãy đến giờ im như thóc cũng phải thốt lên kinh ngạc, sắc mặt cũng tái mét đi vì sợ. Cô bé nhìn anh trân trối, rồi lại quay sang tôi kêu lên:
“ Chị Jessica ...”
“ Tôi bảo ra ngoài!!!” – Anh quay lưng đi, cắn răng hét lên với đám người làm, trong đó có cả Thảo Nhi – “ Ra ngoài hết cho tôi, không được bén mảng đến gần phòng này nửa bước!”
Tôi ngẩn người nhìn bọn họ tức tốc chạy ra khỏi phòng và đóng cửa lại một cách ngoan ngoãn mà bắt đầu thấy chột dạ. Không chỉ riêng Thảo Nhi mà ngay cả tôi cũng thấy lạ với thái độ của anh. Tại sao lại bắt bọn họ ra ngoài? Anh có gì muốn nói riêng với tôi sao?
Anh không sợ tôi sẽ làm điều dại dột trước mặt anh sao?
Thật sự không sợ sao?
Tôi nhìn anh đăm đăm, tay vô thức bóp chặt lấy mảnh vỡ sắc nhọn kia, khiến máu chảy ra ngày một nhiều hơn, rơi từng giọt xuống sàn nhà, lênh láng một vũng.
“ Đừng như vậy nữa, buông thứ đó xuống đi. Có được không, Jessica?”
Qua làn gió, giọng anh lành lạnh, khó nhọc như bị nghẽn lại, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay cũng bắt đầu run run:
“ Anh xin lỗi, mấy ngày qua anh luôn né tránh em, là vì muốn bản thân xác định rõ một thứ!”
Hình dáng anh ngày càng tiến gần về phía tôi, bước chân nặng chịch khẽ khàng vang lên, trong căn phòng đặc mùi máu tanh, hòa quyện cùng với mồ hôi lạnh, tôi phát hiện ra rằng hơi thở của anh ngày càng dồn dập, đến mức có thể nghe được mùi hương dịu nhẹ quen thuộc mà tôi ngỡ như đã quên.
“ Anh thật sự rất sốc khi nghe em kể về cuộc sống trước đây của mình. Anh đau đến mức tim muốn vỡ ra, và càng không thể chịu đựng được mỗi khi tưởng tượng đến hình ảnh của em trước kia cùng tên bác sĩ, và cả hành động trả thù tàn nhẫn của em nữa. Mọi thứ quay cuồng trong đầu anh, khiến mọi tế bào trong người anh căng cứng không thể hoạt động được. Chúng khiến anh sợ!”






Hơi thở của anh ngày càng dồn dập, bước chân ngày một tiến gần tôi hơn, nhắm mắt, nặng nhọc nói tiếp:
“ Anh bắt đầu phát hiện ra rằng bản thân không cách nào đối mặt với em được. Mặc dù những điều đó đều bắt nguồn từ hoàn cảnh, em trở thành như vậy cũng chỉ vì phải bảo vệ lấy bản thân. Nhưng ...” – Sắc mặt anh ngày một tái đi, kích động run rẩy – “ Em có biết, anh rất căm hận khi em tự động rời xa anh, nhưng khi biết hết mọi chuyện, thì anh lại càng hận em hơn, khi biết rằng em đã phải đánh đổi cả thứ quý giá nhất của mình để trả thù!!!”
Trong bầu không khí im lặng chỉ vang vọng mỗi tiếng nói anh, tôi bắt đầu chăm chú lắng nghe, bàn tay cầm chặt lấy mảnh kính vỡ cũng vô thức nới lỏng.
“ Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, anh không còn dám đối mặt được với em nữa, vì vậy chỉ có thể trốn tránh. Trong mấy ngày qua, anh luôn không ngừng căm hận bản thân, vì sao lại không quen biết em sớm hơn. Nếu là như vậy, em sẽ không khốn khổ như lúc này. Vì anh nhất định sẽ không để em phải chịu khổ!”
Những ngón tay anh bắt đầu vuốt ve gương mặt tôi, tay còn lại nhanh chóng giật lấy mảnh kính vỡ rồi hất ra xa, sau đó ôm chặt tôi vào lòng, lồng ngực anh lạnh ngắt:
“ Anh đã âm thầm sai người tìm hiểu mọi chuyện, và hoàn toàn biết rõ được quá khứ của em, bao gồm người con trai tên Quốc Thịnh đó, cả đứa con gái của Một Mắt – Trương Cẩm Tú kia!” – Nghe đến đây, tôi không khỏi kinh hãi ngóc đầu lên, nhưng sức anh quá mạnh, lại một tay ép đầu tôi vào trong lồng ngực rắn chắc của mình, thì thầm nói tiếp – “ Em rời khỏi anh, một phần cũng vì anh ta có phải không? Vì anh ta chính là người mà em yêu sâu đậm, có phải vậy không?”
Anh tì cằm lên đầu tôi, nhẹ nhàng vuốt ve những lọn tóc tung bay trước gió, thì thầm nói:
“ Vì vậy, đừng bao giờ tự hành hạ, làm tổn thương bản thân, được không? Tin anh, anh sẽ giúp em giải quyết tất cả. Chỉ cần em đừng hận thù, và tuyệt đối đừng rời xa anh nữa!”
HẠNH PHÚC MONG MANH
Mùa hè chôn đi mọi thứ, kể cả khoảng thời gian đã qua đi. Những ám ảnh quá khứ luôn không ngừng đeo đuổi, đến mức em không ngừng nghĩ rằng, tình yêu của ngày xưa là cuộc sống. Nhưng lại không hề hay biết, chính tình cảm hiện tại mới là điều quan trọng nhất!
Không phải ngộ nhận, cũng chẳng phải nghĩa tình, cảm giác đó, không thể nào chỉ dùng trong 3 từ là đủ.
Trước mắt em, là thiên đường. Nhưng, cuộc sống thiên đường này sẽ tồn tại bao lâu đây?
---------
Tại một bệnh viện ở Sài Thành ...
“ Quốc Thịnh, anh làm cái gì vậy?”
Cẩm Tú trên tay đang cầm hộp thức ăn, vừa bước chân vào phòng bệnh thì đã trông thấy anh đang chuẩn bị gói ghém đồ đạc, ngay cả đồ bệnh nhân cũng đã được thay ra, xếp lại gọn gàng và đặt ngay ngắn trên giường.
“ Anh đang làm gì thế? Bệnh anh chưa khỏi hẳn còn tính đi đâu?”
Cẩm Tú vội vàng chạy đến, giật từ tay anh túi đồ, nhăn mặt gắt lên. Cả một tuần nay, bệnh phổi của anh ngày càng nặng, đến mức đành phải nhập viện điều trị. Anh đúng là n