Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.
lao như bay ra đường.
Cẩm Tú bước đi xiêu vẹo trên đường, vô thức nhìn mọi thứ xung quanh bằng đôi mắt ngây dại. Mãi cho đến khi đứng trước ngôi nhà của Một Mắt, nơi đã từng gắn bó với cô biết bao nhiêu tội lỗi đầy máu.
“ Này, này!!! Làm gì thế hả???”
Ngay lúc cô nhấc chân bước vào nhà, thì hai tên côn đồ to con đứng canh cửa đã nhanh chóng cản lại, mặt mũi bặm trợn gằm gè lên tiếng:
“ Cô là ai???”
“ Tránh ra, tôi phải gặp ba! Tôi phải gặp ba!!!!”
Cô oằn người, gào thét điên dại, liên tục đấm túi bụi lên người tên vừa phát ra tiếng nói. Ngay lập tức, một cái tát thật mạng giáng vào một bên má Cẩm Tú khiến cô nổ đom đóm mắt, cả người ngã vật xuống đất.
“ Con điên này, mày chán sống rồi à???”
Bàn tay thô ráp hung bạo của tên đó còn giữ yên trên không trung, chuẩn bị giáng xuống một đòn lên người cô nữa thì tên còn lại lúc này mới thốt lên, đáy mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ:
“ Này, khoan đã!”
Tên thứ hai sấn tới gần Cẩm Tú dò xét một lượt cả người cô, sau đó cười rú lên:
“ Hahaha, thì ra là con gái hờ của đại ca. Chả trách nhìn mặt quen như thế. Sao hả, mày còn có gan đến nơi này làm loạn à??? Đây là nơi để thứ rác rưởi như mày đến và đi dễ dàng vậy sao???”
Tên thứ nhất dường như còn chưa kịp phản ứng lại, thì Cẩm Tú đã vội nhảy cẫng lên, ra sức gào thét:
“ Tao không phải là con hờ. Tao là con ruột – là Trương Cẩm Tú, là cô chủ của bọn mày có biết không hả??? Tao phải gặp ba. Tao cần phải gặp ba!!!!”
Lời nói vừa dứt, hai tên hung tợn kia đã lao vào đấm cô túi bụi, vừa đánh vừa gằng lên giận dữ:
“ Chết đi, mày nghĩ mày xứng làm con gái của đại ca sao? Mày xứng sao???? Về nhà mà nằm mơ đi, đồ điên!!!”
Cả hai tên ra sức đánh đấm vào người, vào mặt cô đến mức cả khuôn mặt của cô chẳng mấy chốc phồng lên sưng đỏ không còn nhận được diện mạo nữa, hai mí sưng húp cố gắng trợn to mắt, môi cắn vào nhau đến bật cả máu nhưng vẫn cố gắng hét lên:
“ Tao là con ruột của ba, là cô chủ của tụi mày. Tao không phải là con hờ! Không phải! Không phải!!!!!!!’
Giữa đêm thanh gió buốt, tiếng hét của Cẩm Tú vang vọng, xé toạc bầu không gian vắng lặng đến rợn người. Không một ai nghe, cũng không một ai thấu hiểu được toàn bộ lời nói của cô chính là sự thật!
---------
Bầu trời nhuốm đuộm màu tím của sự ảm đạm, đàn hạc cũng bay về nơi đất tổ, gió đêm buốt lạnh, tiếng chuông điện thoại ngân vang trong căn phòng tràn ngập mùi hương bạc hà mát dịu.
Tiếng chuông nhanh chóng tắt đi, kèm theo đó là giọng nói của Kevin bất ngờ được thốt lên:
“ Kevin!!!” Cô như nghĩ đến điều gì đó liền ngừng lại – “ Có phải, có phải Một Mắt đã làm gì công ty anh rồi không???”
Anh ngẩn người nhìn cô, lòng bỗng dâng tràn chua xót. Một lát sau bỗng thở dài, nghiêm nghị nhìn cô và nói:
“ Jessica, anh sẽ dẫn em đi gặp một người!”
-----
Bầu trời tối mịt, con đường rộng thênh thang phủ đầy những đóa hoa phượng vĩ. Gió như rít bên tai, đâu đó trong không khí vang lên tiếng rên rỉ của một cô gái. Đến khi nhận biết được nơi phát ra tiếng nói, thì chiếc xe Lamborghini màu trắng đã kịp thời xuất hiện, và xung quanh là bốn tên vệ sĩ mặc đồ đen đứng đó cung kính cúi đầu chào.
Người vừa bước xuống xe là Kevin và Phương Nhã. Anh thận trọng quàng vai cô, ép cô sát vào ngực mình, khuôn mặt lạnh lùng phát ra tiếng nói:
“ Sao rồi?”
Một tên vệ sĩ trong đám e dè lên tiếng, đôi mắt hướng về phía xa – nơi cô gái điên ngồi ôm mặt khóc. Vì khuôn mặt của cô ta bị đôi tay thon dài trắng như ngọc che lại, nên Phương Nhã hoàn toàn không thể nhận ra đó là ai.
Trong một góc khuất của con hẻm, giọng nói của tên vệ sĩ khiến Phương Nhã như bừng tỉnh:
“ May là chúng tôi đã kịp thời kéo cô ta rời khỏi nơi đó. Nếu không nhất định chuyện của Một Mắt sẽ bại lộ!” – Ngập ngừng một chút, hắn ta vẻ như hơi bất ngờ, lại lần nữa liếc nhìn cô gái kia – “ Giám đốc yên tâm, chúng tôi vẫn đang kiểm soát. Hoàn toàn không có vấn đề gì. Chỉ là ... hình như tâm lý của cô ta lúc này không được bình thường!”
Cái tên Một Mắt bất ngờ được nhắc đến, cô kinh ngạc nhìn anh và tên vệ sĩ, sau đó liền hãi hùng nhìn cô gái đang ngồi khóc kia. Bất chợt, một ý nghĩ hình thành trong đầu theo trực giác. Người con gái đó không phải là ....???
“ Cẩm Tú!!!!”
Xuyên suốt màn đêm, tiếng khóc thê lương của cô ta như rạch một nhát dao vào tim Phương Nhã. Trong bóng tối, khuôn mặt của người con gái kia từ từ hiện rõ, đập vào mắt cô lúc này là gương mặt của một Cẩm Tú với những vết tích bầm tím do bị đánh đập.
Bàn tay cô bị Kevin siết thật chặt. Khi cô còn chưa kịp định thần lại chuyện gì đang xảy ra thì anh liền nghiêm nghị nói:
“ Em đừng lo lắng, có anh ở đây. Anh sẽ không để cô ta động vào em đâu!”
Cô quắc mắt nhìn anh trân trối. Chuyện gì đang xảy ra vậy??? Tại sao ... sao Cẩm Tú lại trở thành như thế này???
“ Kevin, anh mau giải thích cho em chuyện gì đi!”
Anh cau mày nhìn Cẩm Tú vừa cười vừa khóc từ đằng xa. Ngay cả anh lúc này cũng cảm thấy mơ hồ trước sự v