Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1063 lượt.
mọi trật tự phút chốc bị đảo ngược.
Một đêm, chỉ một đêm thôi mà cả thế giới dường như đều thay đổi!
Nghiệp chướng này, chẳng biết đến bao giờ mới kết thúc?”
---------
11h đêm. Ngoài trời, mưa vẫn không ngớt.
Trong phòng đợi, thời gian dài đằng đẵng ...
Cánh cửa phòng bệnh đã khép chặt. Thân ảnh cô gái với dáng vẻ tiều tụy kia cũng vừa mới chợp mắt được một lát.
Bốn bề xung quanh im phăng phắc, hoàn toàn không một tiếng động. Dường như, cô đã ngồi ở đây được lâu lắm rồi!
Anh ngồi bên cô, không hề nói một câu nào. Đầu dựa vào tường, hai tay đặt lên đùi giữ dáng vẻ lạnh lùng hiếm có. Bây giờ, ngoại trừ im lặng anh thật không biết phải mở lời với cô thế nào. Mọi chuyện, dường như đã vượt ngoài tầm kiểm soát của anh!
Họ nhớ như in khoảnh khăc phát điên khi ở ngoài đường của Cẩm Tú. Nhưng chỉ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ ở bệnh viện thôi, cô ta dường như biến thành một cô bé mang trí óc tám tuổi.
“ Có vẻ như trong những ngày qua, bệnh nhân đã trải qua một cú sốc rất lớn. Trong thân tâm cô ấy không hề muốn chấp nhận sự thật này, nên tiềm thức đã đánh thức bản năng tự bảo vệ, khiến cô ấy chọn cách lãng quên. Và tác động lên hệ thần kinh làm cho cô ấy cứ nghĩ mình là một cô bé tám tuổi không hề lo âu buồn phiền, cũng không hề đau khổ.”
Lời nói của bác sĩ luôn văng vẳng bên tai Phương Nhã và Kevin. Họ thật sự không biết phải làm cách nào để đối mặt,cảm giác trong lòng cũng không rõ có phải hả hê vui sướng hay không? Hơn thế nữa ...
Cô liếc nhìn quyển nhật ký của Quốc Thịnh nằm trên ghế, bàn tay run rẩy không hề dám động đến. Hay nói đúng hơn, cô không có can đảm đế biết được nội dung bên trong là gì.
“ Em không muốn xem sao?”
Màn đêm lạnh lẽo, âm thanh trầm đục của anh vang lên át cả những tiếc nấc nghẹn của Phương Nhã. Cô lắc đầu, môi mím chặt lại đau khổ. Cô không dám nhìn anh, cũng không còn đủ sức để cầm lên quyển nhật ký đó. Nước mắt cứ vì thế mà thấm trên đầu môi, tí tách chảy xuống.
Khi kịp thời dẫn Cẩm Tú vào bệnh viện, cô đã lấy điện thoại của cô ta mang trong người gọi điện cho Triệu Ánh và Đình Phong để họ biết được chuyện này. Nhưng khi họ xuất hiện, cô lại không nghĩ rằng trên tay họ còn mang theo quyển nhật ký của Quốc Thịnh.
Lúc đó, cô hoàn toàn cảm nhận được nỗi bất an trong lòng mình. Sợ rằng khi đọc được những dòng nhật ký sẽ không kìm được nước mắt.
Hơn ai hết, cô biết cảm giác của Kevin lúc này cũng không hề vui vẻ!
Từng giây, từng phút trôi qua như một đoạn băng quay chậm,Triệu Ánh và Đình Phong hoàn toàn không có cơ hội để tiếp cận cô dù chỉ là một mét. Người của anh bảo vệ cô rất kỹ, hầu như trong suốt thời gian ở bệnh viện, anh chẳng thể rời khỏi cô một bước!
Tuy nhiên, vẻ mặt của anh lại lạnh lùng như núi tuyết, không hề mang tí biểu cảm nào. Chỉ lặng lẽ ngồi yên nhìn cô khóc trong câm lặng.
Nhưng ngay lúc này, khi thấy cô đứng ngồi không yên, muốn đọc quyển nhật ký của Quốc Thịnh mà lại không dám đọc thì tim anh thật sự rất khó chịu. Không có người đàn ông nào trên đời có thể thản nhiên nhìn người con gái của mình khóc đau khổ vì người khác.
Kevin chẳng phải là thần thánh, anh cũng có những ích kỷ của riêng mình. Tất nhiên là vẫn mong rằng cô sẽ không xem quyển nhật ký đó, vì điều đó làm cho anh cảm thấy bất an.
Anh không thích tâm trạng phức tạp đó, cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng thật ra nội tâm lại vô cùng dao động.
Ngồi yên một hồi, điện thoại anh rung lên. Dưới tầm nhìn bị nhòe đi bởi nước mắt, Phương Nhã trông thấy anh khẽ cau mày lại:
“ Chuyện gì?”
<>
“ Cái gì?” – Quai hàm anh siết chặt lại, bóng lưng cao gầy đổ nghiêng xuống mặt đất – “ Có chuyện gì không ổn. Tiếp tục tìm kiếm bọn họ. Tôi sẽ đến ngay!”
“ Kevin!”
Giọng Phương Nhã nghèn nghẹn nhưng chất chứa sự lo lắng đột ngột cất lên, lúc này anh mới sực tỉnh xoay đầu lại. Đôi mắt u ám hệt như đêm đen:
“ Anh có công chuyện phải giải quyết. Nếu em muốn, có thể ở lại đây!”
Nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc xen lẫn bất ngờ của cô, tim anh như hẫng một nhịp. Cho dù không muốn, anh cũng phải thừa nhận rằng bản thân rất ích kỷ.
Không nói thêm câu nào nữa, anh ra lệnh cho những vệ sĩ đứng cạnh cô theo anh về công ty. Chỉ để lại đúng hai người ở lại bảo vệ cho Phương Nhã, sau cùng xoay người bước đi không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Rời khỏi bệnh viện, một vệ sĩ thân cận đứng cạnh anh lúc này mới lên tiếng:
“ Cậu chủ, chỉ hai người ở cạnh cô Jessica liệu có ổn không?”
Bước chân anh dừng lại, nét mặt trở nên đăm chiêu vài giây rồi ngay lập tức trở về trạng thái bình tĩnh, cổ họng khàn phát ra tiếng:
“ Cô ấy đâu phải là con nít, không cần phải giám sát cô ấy 24/24 như vậy. Hiện giờ cũng không có nguy hiểm gì, không cần phải lo!”
Giọng của anh không giận dữ, cũng không tỏ bất kỳ thái độ nào để người khác nhìn ra được. Tuy nhiên, những vệ sĩ đứng bên cạnh hoàn toàn thấy rõ được hai bàn tay anh ra sức nắm chặt, rồi lại buông ra, cứ như vậy vài lần, hệt như đang cố sức khắc chế cảm xúc nào đó.
Ánh đèn đường phát sáng, bóng dáng anh nhanh chóng bị màn