Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1067 lượt.
o giờ này, tất nhiên bệnh viện sẽ đóng cửa. Vậy lý gì bọn chúng có thể vào đây được. Hơn thế nữa còn lộng hành truy bắt cô ngay tại giờ giới nghiêm của bệnh viện???
Cô nghiến răng lao về phía bậc thang, sợ hãi càng thêm căng phồng trong lồng ngực, cầu mong có thể may mắn bắt gặp bảo vệ của bệnh viện, thậm chí là một người xa lạ nào đó. Có như vậy cô sẽ cảm thấy bớt sợ đi một chút.
Nhưng, tại sao càng chạy thì cầu thang lại càng tối mịt như thế này????
Chạy được vài bậc thang, cô bỗng cảm thấy sau lưng mình không còn vang lên tiếng ồn ào nữa. Vừa kịp nghĩ bản thân đã thoát được vòng vây thì lúc này lại bị bàn tay như móng vuốt, túm lấy eo cô giật về phía sau, đầu cô thì đập mạnh vào tường đau điếng.
“ Á!! Thả tôi ra, thả ra!!!”
----
Trong khi đó, chiếc xe của Kevin đã nhanh chóng dừng ngay tại cửa bệnh viện.
“ Cái quái gì thế này? Bảo vệ canh cửa đâu rồi?”
Gần chục vệ sĩ đứng bên cạnh Kevin chờ đợi lệnh. Anh vừa cầm điện thoại vừa nghiến răng tức giận, hét xé giọng:
“ Tôi đã bảo anh ta để cửa cho tôi cơ mà. Tại sao lại đóng cửa???”
Cơn sợ hãi bất chợt xộc lên người khiến anh phát hoảng. Trong đầu liền hiện lên cảnh tượng Jessica của anh bị nguy hại liền cảm thấy cả người lạnh toát, đáy mắt tràn đầy phẫn nộ xen lẫn đau đớn.
“ Gọi cho nhân viên bảo vệ của bệnh viện ngay!”
Một tên vệ sĩ đứng bên cạnh anh ra lệnh cho người phía sau, hành động tác phong vô cùng bình tĩnh chuyên nghiệp.
Sắc mặt Kevin trắng nhợt, bàn tay nắm chặt đến mức các khớp tay tê dại đau buốt, giọng khàn khàn:
“ Phá cửa!”
Đồng loạt ba bốn tên vệ sĩ trợn mắt đồng thanh: “ Sao ạ?”
“ Không còn kịp nữa, mau phá cửa!”
Đôi mắt anh vằn đỏ, sát khí bừng bừng hét lên với bọn vệ sĩ. Ngay lập tức đám người của anh nhanh chóng tụ tập xung quanh che chắn cho một tên trong số đó phá cửa. Nhưng vừa động vào cánh cửa thì tên đó đã kêu lên:
“ Cậu chủ, cửa khóa đã bị cạy rồi!”
Kevin toàn thân như bị trút đi sức sống, vừa nghe xong liền lấy lại tinh thần, không do dự gì nữa mà xông thẳng vào trong bệnh viện, cả người không ngừng run lên vì sợ hãi.
----
“ Đau quá! Thả tôi ra! Ưm ...!”
Bị dồn chặt vào tường, hai tên to con lực lưỡng ở thế gọng kìm, kềm chặt cô không cho giãy giụa. Mùi rượu và mùi mồ hôi tanh nồng xộc vào mũi làm cô muốn nôn. Nhưng hai tay đều bị giữ chặt, bịt luôn cả miệng không cho cô kêu gào. Trong bóng tối, hai thân thể đàn ông lạ lẫm dựa sát vào chiếc eo mảnh dẻ khiến cô sợ đến mức phát khóc, toàn thân ớn lạnh, nước mắt trào ra ngoài hồi nào mà không hay biết.
Khóc nhũn người, cô ngỡ như không thể thoát khỏi được nữa thì ngay lúc này đèn neon đột nhiên bật sáng. Cả cầu thang bất chợt sáng trưng, phía đâu đó có tiếng chân ai đó thình thịch dậm lên sàn nhà, ngày càng gần nơi họ đứng. Cô ban đầu có chút sững người, nhưng ngay lập tức phát hiện ra bàn tay đầy mùi hăng của tên côn đồ trên miệng cô đã nới lỏng, liền thuận thế cắn một phát lên tay hắn.
Bị cắn bất ngờ lần thứ hai, tên do không kịp đề phòng liền rống lên một tiếng. Tên thứ hai trong bọn thấy vậy liền hung bạo tát cô một cái, miệng không ngừng chửi rủa:
“ Con khốn!”
Cô bị tát đến mức bên má nóng rát, cả đầu hoa mắt chóng mặt đến muốn nôn. Ngay lúc này tên bị cô cắn cũng đã sực tỉnh lại liền cho cô thêm một bạt tai nữa, cổ họng xộc lên mùi tanh tanh, khóe miệng rỉ ra vài giọt máu.
Hai kẻ to con điên cuồng đánh túi bụi lên mặt lên người cô không thương tiếc. Cô bị đánh đến mức khuôn mặt bầm tím, cảm giác đau rát bùng nổ toàn thân, cô cắn răng nhẫn nhịn, cho đến khi mắt vô tình nhìn thấy chiếc gậy sắt dày cộm nằm yên một góc ở phía cuối bậc thang gần nơi cô đứng.
“ Con bé đây rồi! Đại ca, Tuấn Anh và Tuấn Vũ bắt được con bé đó rồi!”
Vào lúc này, ba bốn tên đồng bọn đứng ngay giữa hành lang đồng loạt xuất hiện, trông thấy cô bị hai tên côn đồ đánh như vũ bảo liền hả hê đắc chí, quên không vọng lên lầu trên báo cáo tình hình cho Một Mắt biết. Cô nhân lúc hai tên khốn kia phân tán sự chú ý, liền lập tức sà ngay đến cây thanh sắt to bè, xoay người một cú ngay đầu gối hai tên đó, sau đó quẳng luôn cây gậy sắt nhảy xuống cầu thang bỏ chạy.
Phi Vũ!
Cô thất kinh muốn hét lên một tiếng, nhưng đôi môi đã bị bàn tay to bè của hắn ta chặn lại, cả người không ngừng ra sức giãy giụa nhưng vô ích. Cô thầm rủa mình, đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Ngỡ là thoát được Một Mắt, rốt cuộc vẫn là bị Phi Vũ tóm lấy.
“ Muốn chết thì cứ la lớn lên!”
Giọng the thé của Phi Vũ vang lên bên tai khiến cô phát run. Đầu óc mơ hồ chợt trở nên minh mẫn. Phải rồi, so với bị Một Mắt bắt lại thì tên Phi Vũ này cũng đỡ nguy hiểm hơn ít nhiều.
Nhưng ... tại sao hắn lại ở đây???
Ở trong góc tối, cho dù không thể nhìn rõ được sắc mặt hắn lúc này nhưng cô có thể nhận ra lòng bàn tay hắn đang đổ đầy mồ hôi vì căng thẳng. Được chừng vài phút, khi không còn nghe thấy động tĩnh gì bên ngoài nữa thì hắn đã nhanh chóng kéo cô đứng lên và đi vòng ra phía sau cầu tha