Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/864 lượt.
vụ tai nạn này, chị làm sao có thể khẳng định được tình cảm của mình chứ. Chỉ nhìn thái độ với điệu bộ khóc thảm thương của chị là ai cũng có thể nhìn ra được!" - Cô nhìn lên bầu trời, rồi lại nói tiếp - " Trời đã tối lắm rồi, nhà lại xa bệnh viện nên chị hãy về Khách Sạn nghỉ ngơi đi, giám đốc còn có những người bảo vệ khác lo mà. Rồi sáng mai chúng ta sẽ đến đây sớm thăm ngài, có được không?"
Cô bật cười, lắc đầu nói:
" Cần gì phải nhọc công như vậy, chị sẽ ở lại đây với anh ấy. Em về trước đi!"
" Không được, em sao có thể để chị ở lại một mình. Chị ở lại, em sẽ ở lại với chị!"
Cô cười rạng rỡ, tay nắm lấy tay cô bé, lòng cảm thấy ấm áp lạ:
" Ừm!"
Cả hai cùng quay trở lại bệnh viện, nhưng vừa đứng ở cửa thang máy, cô liền giật mình nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi Thảo Nhi đầy lo lắng:
" Phải rồi, còn bác trai, bác trai có biết chuyện Kevin gặp tai nạn không?"
" Em cũng không biết nữa, là em đi chung với chị mà, đâu hay biết gì đâu!" - Cô bé lắc đầu nói.
Ngẫm nghỉ một hồi, cuối cùng đành lôi điện thoại từ trong túi ra, bấm số gọi điện cho Nhã Trúc, nhưng chưa kịp mở miệng nói gì thì đầu dây bên kia đã oang oang:
" Jessica, cô gọi đúng lúc lắm. Chủ tịch vừa bảo tôi đặt book sang Hàn Quốc vào rạng sáng mai. Cô nhất định phải chuẩn bị tâm lý sẵn đấy!"
Phương Nhã nghe thấy thế liền giật thót mình, đôi môi mấp máy run rẩy:
" Cái ... cái gì? Sao nhanh thế?"
" Còn nhanh cái gì nữa? Ông ấy biết chuyện của giám đốc rồi. Ban nãy giám đốc còn gọi cho tôi, cũng vừa mới hay tin mới đây thôi!"
" Sao? Kevin vừa gọi cho cô sao?"
" Phải đó, không phải cô đang bên cạnh giám đốc sao?" - Đầu dây bên kia đột nhiên vang lên những âm thanh hỗn tạp, dường như là ai đó đang giục Nhã Trúc điều gì, chỉ kịp nghe thấy cô nói - " Jessica, tôi phải tranh thủ làm nốt công việc cho sáng mai, không nói với cô nữa. Nhớ cẩn thận nhé!"
Nói rồi cô thư ký cúp máy luôn, không kịp để Phương Nhã kịp thốt nên lời nào, bèn há hốc mồm kinh ngạc. Thảo Nhi đứng bên cạnh nhìn thấy sắc mặt cô u ám như thế cũng đoán chắc có chuyện gì đó không hay, nên e dè hỏi:
" Chị Jessica, có phải chủ tịch sắp đến đây không?"
Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu. Thảo Nhi thấy thế đôi mắt liền sáng lên, nhưng chưa kịp nói gì thì thang máy lúc này chợt mở ra, hai người đàn ông từ trong thang máy bước ra, nói chuyện huyên thuyên điều gì đó rất rôm rả.
" Quốc Thịnh! Thuốc tôi đưa cho anh, nhất định phải uống đấy. Nếu không bệnh tình của anh sẽ nghiêm trọng hơn nữa thì đừng có trách!"
Người đàn ông với chân mày rậm, mặc áo blouse trắng, hai tay đút vào trong túi áo, căn dặn với người đàn ông mặc bộ thường phục đứng kế bên bằng tiếng Việt. Điều này khiến Thảo Nhi lẫn Phương Nhã đều đứng sựng lại. Cô bé cảm thấy ngạc nhiên, liền thì thầm vào tai cô khi thấy hai người đàn ông kia đang đi tới gần:
" Hình như hai người đó là người Việt! Hay thật, không ngờ lại gặp đồng hương ở đây!"
Thảo Nhi hồ hởi nói, nhưng mãi một lúc sau cũng không thấy cô trả lời, bèn huých vài vai cô một cái:
" Chị Jessica, chị làm sao thế?"
Ánh mắt cô run rẩy, chớp liên tục khi nghe cái tên quen thuộc ấy, tim bất giác nhói lên, chưa kịp định thần lại thì lại nghe người đàn ông tên " Quốc Thịnh " kia trả lời:
Thần thái Phương Nhã đang mơ màng, đột nhiên lại bị người con trai lạ mặt kia nhìn chằm chằm, bất giác hai má đỏ ửng không biết tại sao, chỉ cảm nhận được con tim đang bồi hồi rung động. Dường như khi đối mặt với người này cô lại có cảm giác rất thân thiết!
Đối với cô là bồi hồi ngỡ ngàng, nhưng đối với anh lại là sự kích động bao lâu bị dồn nén. Giọng nói của người con gái anh yêu, nhất định không thể nào nhầm được. Mai Phương Nhã!
Nhưng không thể nào, người con gái xinh đẹp đang đứng trước mặt anh kia và người con gái anh yêu hoàn toàn là hai người khác nhau. Vậy cớ gì lại mang một giọng nói khiến tim anh bị đóng băng bao năm qua, phút chốc lại bị tan chảy mềm yếu như thế?
Bất giác, anh chợt nhận ra khuôn mặt của cô gái này nhìn rất quen. Đôi chân mày cũng vì thế mà nhíu chặt lại vào nhau. Không khí kỳ dị của cả hai cứ thế trôi qua vài phút sau, nhưng rốt cuộc anh vẫn không tài nào nhớ ra được mình đã gặp cô gái này ở đâu rồi?
Nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của người con trai trước mặt, lòng cô bỗng thấy hơi khó chịu, bèn lùi một bước, quay đầu kéo tay Thảo Nhi đi vào trong thang máy. Nhưng người chưa kịp cử động, đã bị một tay rắn chắc cường bạo của Quốc Thịnh nắm giữ.
Khoảnh khắc như dừng lại đột ngột.
Cả anh chàng mặc blouse trắng và Thảo Nhi đều sửng sốt đứng nhìn.
Ngay cả Quốc Thịnh cũng không tránh khỏi ngạc nhiên, anh bần thần nhìn vào cánh tay của cô gái lạ trước mặt bị anh nắm chặt, nhất thời liền buông tay ra, lúng túng. Như một nỗi lo sợ vô hình xâm chiếm, điều khiển lý trí khiến anh hành động theo bản năng, chỉ vì không muốn cô gái có giọng nói của người anh yêu bỏ đi nhanh chóng như thế.
" Xin ... xin lỗi!"
Anh lúng túng, không