Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134648
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/648 lượt.
iều này đã giúp anh thanh thản đi một ít.
Hít một luồng khí lạnh vào trong khí quản, anh thở hắt, cố lấy lại tinh thần.
Thôi thì trước khi về Việt Nam, ngày mai anh sẽ đến thăm vị giám đốc trẻ tuổi đó. Xem như là lời tạm biệt cuối cùng khi anh rời khỏi sứ sở Hàn Quốc này vậy!
Đối Mặt (tt)
Bầu trời quang đãng, ánh nắng hiền diệu lan tỏa khắp phòng, Kevin mơ hồ chớp mắt nhìn cô gái đang nằm ngủ ngon lành, đầu còn vô tư gác lên bàn tay anh rất tự nhiên. Anh như hóa đá, mở căng mắt ra nhìn cho kỹ để chứng minh bản thân không nhìn lầm. Tại sao cô lại nằm ngủ ở đây? Chẳng phải đêm qua lúc nghe xong lời tỏ tình của anh thì cô đã chạy như như bay ra khỏi phòng hay sao???
Ánh mắt anh như sáng lên, tim bất giác cũng lệch một nhịp. Hay là, lúc anh ngủ quên mất, cô đã vào đây canh chừng anh tới sáng?
Khóe môi chợt cong lên, bàn tay vô thức chạm vào những sợi tóc mượt như nhung của cô, mân mê, ánh mắt trở nên dịu dàng, ấm áp lạ thường. Cho đến khi người kia có lẽ cảm nhận được luồng khí nóng trên tay anh, liền giật mình cử động, mắt mơ màng mở ra, ngái ngủ nhìn anh:
" Kevin! Anh dậy rồi à?"
Anh ngẩm người nhìn cô dụi dụi mắt trước mặt mình, lòng không tránh khỏi xúc động, buột miệng cất tiếng:
" Em mới đến sao?"
Quay mặt đi chỗ khác, anh không dám hỏi có phải đêm qua cô ở lại đây với anh đến sáng hay không? Tuy rằng miệng thì hỏi ngược lại, nhưng trong lòng lại mong rằng cô lên tiếng thừa nhận đêm qua là cô không về nhà, ở đây chăm sóc anh đến sáng!!!!
Bị anh hỏi bất ngờ, nhất thời cô không phản ứng kịp, mơ hồ hồi tưởng lại việc xảy ra đêm qua, liền e thẹn trả lời, mắt cũng không dám nhìn anh, cất giọng ngại ngùng:
" Không, em ... em ở đây từ tối hôm qua rồi. Chỉ là, lúc đó ... anh đang ngủ, nên không biết em vào đây thôi!"
Nhìn thấy khuôn mặt kia đỏ lên, anh ngỡ rằng cô phát sốt, theo quán tính liền đưa tay lên trán cô, sốt sắng nói. Vốn dĩ cũng quên mất cả dự định ban đầu sẽ làm lơ đi người con gái kia như đêm qua anh vẫn nghĩ.
" Sao mặt em đỏ vậy? Sốt rồi sao?"
Hai má cô đã đỏ nay tiếp xúc trực tiếp với bàn tay anh còn liền trở nên nóng ran hơn nữa. Lạ thật, xưa giờ hai người vẫn có cử chỉ thân mật như thế mà đâu có sao? Ấy mà bây giờ chỉ ánh nhìn của anh thôi cũng khiến cô trở nên ngai ngùng:
" Không... anh nằm nghỉ đi! Em rót nước cho nhé!"
Cô gỡ tay anh ra, lật đật đứng dậy nhưng ngay tức thì đã bị anh giữ chặt lấy cổ tay, kéo cô ngồi xuống. Trái ngược với suy nghĩ của cô, Kevin không có vẻ gì là bực tức, hay giận dỗi gì cô cả, chỉ cười khổ, nhưng giọng vẫn trầm trầm lãnh đạm, không tí cảm xúc:
" Jessica, thật ra ..."
Phương Nhã đảo mắt, môi mím chặt, khuôn mặt trở nên căng thẳng hơn rất nhiều. Không cần nói cũng đủ biết anh sẽ nhắc đến vụ việc của đêm qua. Rốt cuộc cô vẫn chưa thổ lộ tình cảm với lòng mình, sao có thể để anh mở miệng nói thêm gì nữa chứ. Vốn dĩ cô dự định sẽ lấy lại tinh thần rồi mới nói, nhưng bây giờ xem ra cô phải nói càng sớm càng tốt, nếu không sẽ làm cho anh đau lòng. Nghĩ đến thế liền cúi đầu, định mở miệng giải thích thì ...
" Xin lỗi em, hãy xem như tối hôm qua em chưa nghe gì cả. Lời anh nói, em không cần bận tâm nữa, hãy như bình thường, chúng ta vẫn là anh em tốt!"
Cô trợn mắt nhìn anh, vẫn giọng nói dịu dàng đó, nhưng thông qua đôi mắt lạnh lùng của anh lại có phần rát buốt, lạnh giá đến vậy. Hai tay nắm chặt, tim nhói lên, anh đã giận cô rồi! Là cô đã làm cho anh giận, anh buồn! Đúng không?
" Kevin ..."
Giọng cô như vỡ ra, ánh mắt đau đớn nhìn anh. Nhưng sâu trong đôi mắt của Kevin, thì biểu hiện của cô chỉ là sự thương hại, môi cười nhạt, buông một câu lạnh lùng:
" Về đi, ở đây còn có y tá lo. Anh không đến mức tàn phế cả tay chân, không cần em thương hại!"
Cộp!
Chiếc vali nặng nề chạm vào nền đất, ngoan ngoãn di chuyển theo từng bước chân của Quốc Thịnh. Anh thở dài, xem ra chuyến đi này về công việc chỉ chiếm 2%, còn 98% còn lại là suy nghĩ cảm giác của bản thân.
Chỉ ở lại khoảng ba ngày, mà tâm trạng anh còn nặng nề hơn lúc ở ViệtNam, chẳng tốt lên tẹo nào, còn trở nên tồi tệ hơn thế. Đáng lý, anh dự định sẽ ở lại đây vài ngày xem như là giải khuây, giảm stress 1 tí. Nhưng xem ra anh phải về nhà thôi, càng ở lại đây, anh lại càng nhớ đến Phương Nhã nhiều hơn. Cảm giác hụt hẫng này làm anh không thể nào chịu đựng nổi!!!!
1h anh sẽ lên sân bay, bây giờ chỉ mới 9h, còn dư thời gian để anh làm điều gì đó. Và anh nghĩ, có lẽ bản thân nên đến thăm Kevin một chút. Cũng có thể, đây sẽ là lần gặp cuối cùng!
Thanh toán xong tiền phòng khách sạn, anh điềm đạm bước chân ra khỏi cửa, vẫy tay ngoắc chiếc taxi đậu sẵn bên ngoài, cất bằng giọng tiếng anh đến thẳng bệnh viện sáng giá của Seoul - ID clinic.
Đôi mắt cô long lanh, xích đến gần anh, nắm chặt lấy bàn tay thô ráp nhưng rắn chắc ấy, nở một nụ cười ấm áp đầy dịu dàng:
" Kevin, em không trở về đâu! Anh ở đâu, em sẽ ở đó. Em sẽ không để anh một mình đâu!"
Anh ngỡ ngàng, lòng bồ