Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/905 lượt.
Phương Nhã. Cô vén mái tóc dài của mình, bật cười nhạt nhẽo:
" Tôi sẽ trực tiếp tìm gặp anh ấy, nhưng không phải hôm nay. Cô về công ty đi, và đừng nói gì về chuyện ngày hôm nay là được!" - Mắt Phương Nhã thoáng buồn - " Tự tôi sẽ nói với anh ấy!"
Phải, dù sao lần này trở về, chẳng phải là để khôi phục lại thân phận, trở lại là Phương Nhã hay sao? Bị phát hiện cũng tốt, cô cũng đâu phải có ý định trốn tránh! Cẩm Tú muốn gặp cô, vậy thì sẽ cho cô ta toại nguyện. Cô thật muốn xem, hai năm qua con người nham hiểm đó đã thay đổi thế nào như lời Quốc Thịnh nói.
Nhưng có một điều cô dường như không thể biết được, quán cafe Tino Garden lại
chính là một trong những địa bàn cư trú của Một Mắt!
---------
Nửa tiếng sau ...Phương Nhã đã đứng trước cửa quán cafe sang trọng quen thuộc, mắt nhìn chằm chằm vào bảng hiệu Tino Garden, mắt nheo lại cố kiềm cảm xúc dâng trào. Nơi đây, đã từng là một khoảng khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời của cô, mãi không bao giờ quên được.
Bậc thềm tam cấp được trang trí tao nhã với những khung cảnh xung quanh bắt mắt, tiếng róc rách từ những bậc đá chen ngang dòng nước chảy ở giữa trung tâm giếng trời, không khỏi khiến cô nhớ lại ngày đó hai năm về trước ...
Dưới vòm trời bát ngát, trước mặt là những làn sương óng ánh phủ đầy trên những mảng xanh len lỏi trong quán, có một nam và hai nữ đứng chực chờ ngoài bậc thang, giọng vui tươi cười đùa giòn tan của ba cô cậu học sinh vang vọng quanh không khí quán cafe. Trong đó có một cô gái xinh đẹp cứ mãi liến thoắt, tíu tít nói với hai người bạn đi bên cạnh, một cô gái xinh đẹp không thua kém nhưng lại có vẻ e dè nhút nhát, còn cậu học sinh bên cạnh trông rất ưa nhìn, nhưng lại tỏ vẻ bất cần đời, thọc hai tay vào túi quần lạnh lùng ngước vào bên trong.
" Tới nơi rồi!" - Cô gái xinh đẹp lanh lợi nhanh chóng khoác vai cô gái rụt rè bên cạnh, đẩy về phía trước. Đồng thời cũng hơi nghiêng đầu nói với cậu bạn phía sau lưng mình - " Chúng ta vào thôi! Quốc Thịnh, không phải đứng ở đây luôn chứ?"
Chiếc tà váy khẽ đung đưa, cô gái bên cạnh lúng túng dùng tay che lại, rụt rè nói:
" Cẩm Tú! Chúng ta vào được chứ? Ở đây sang trọng quá, mình không đủ tiền!"
" Lo gì, mình sẽ bao bạn một chầu." - Nói rồi cô gái tên Cẩm Tú lén liếc sang cậu trai đó, rồi cười tươi nói - " Bạn xem kìa, bạn trai bạn đang mắc cỡ đấy. Nãy giờ không nói năng gì cả, còn không mau kéo cậu ấy vào trong này uống nước đi!"
" Không cần!" - Quốc Thịnh thu lại ánh mắt, không nhìn Cẩm Tú, cậu học sinh trẻ nắm tay cô bé nhút nhát ấy xoay đầu bước ra ngoài.
" Ơ, anh đi đâu? Quốc Thịnh, không thể bỏ Cẩm Tú ở lại đây một mình!"
" Kệ cô ta!"
Cổ tay bị nắm chặt, cô bé nhăn nhó vùng vẫy, ráng dùng sức gỡ cánh tay mạnh mẽ của cậu học sinh ra, mắt rưng rưng nói:
" Đau quá!"
Vừa kịp lúc, một cánh tay trắng ngần nhỏ nhắn đưa ra chặn lại, kéo cô bé kia về phía mình. Quốc Thịnh ngoảnh đầu lại, trừng mắt nhìn Cẩm Tú giận dữ. Nhưng cô gái lanh lợi kia không tỏ vẻ gì là sợ hãi, còn buông lời trách móc:
" Anh bỏ tay Phương Nhã ra đi, cô ấy đau rồi kìa!"
Đôi mắt cậu học sinh thoáng do dự, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt long lanh ánh nước của Phương Nhã bèn buông tay, bất chợt giọng nói trở nên dịu dàng hơn, kèm theo tia nhìn đầy xót xa:
" Xin lỗi, Nhã! Anh không cố ý!" - Cầm tay cô bé lên, Quốc Thịnh cố gắng gằng từng tiếng - " Ngoan, chúng ta phải đi thôi! Đi uống nước cứ để khi khác uống cũng được!"
" Nhưng ..."
Khi cô bé lúng túng cúi đầu xuống, không biết phải làm thế nào thì đã bị cậu học sinh đó nắm tay kéo ra ngoài. Đi được vài bước ra khỏi cửa quán, bỗng họ nghe thấy tiếng bước chân thình thịch, đằng sau lưng như trở nên xào xáo ồn ào. Khi cô bé Phương Nhã xoay đầu lại liền trợn mắt kinh hoàng khi trông thấy rất nhiều người mặc áo đen đô con sấn tới, một vài tên trong đó đã nhanh chóng chộp lấy tay trái của cô giật mạnh, còn một tên tướng tá hơi lùn một tí, bặm trợn đánh một phát lên đầu Quốc Thịnh khi cậu còn chưa kịp phản ứng, thậm chí cũng không kịp xoay đầu lại chống đỡ.
Tiếp sau đó, cô học sinh nhỏ bé ấy cảm thấy tay phải của mình trở nên trống rỗng, đến khi sực tỉnh thì đã thấy thân người Quốc Thịnh đổ ập xuống mặt đường bất tỉnh. Khi đó, cô thậm chí còn không có khả năng la hét hay chống cự. Vì những tên mặc áo đen đó đã nhanh chóng bắt cô, đẩy vào một góc trong hẻm tối, khiến cô bé sợ hãi đến không còn đường thoái lui.
Tại căn hẻm tăm tối đó, đối mặt với những tên côn đồ bặm trợn, Cẩm Tú lại xuất hiện với bộ mặt thật của mình, trên tay còn cầm một chai axit bằng thủy tinh.
Đó cũng chính là khi cô bé Phương Nhã ngây thơ nhận rõ được bộ mặt của cô bạn thân mà mình xem là thân nhất, lại chính là con gái của trùm xã hội đen Một Mắt!
Làn gió khẽ lay động, cảnh tượng rùng mình của năm xưa cuối cùng cũng khép lại trong tâm trí Phương Nhã. Hai năm rồi, Tino Garden vẫn không thay đổi, kiến trúc kết hợp giữa phương Đông và phương Tây vô cùng hài hòa. Thế nhưng khi đặt chân bước vào, cô lại có cảm giác nặng nề khó thở đến kỳ lạ