Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/691 lượt.
cổ tay Nhã Trúc bị bẻ gọn ra đằng sau, vài ba tên vệ sĩ mặc đồ đen đứng bao vây xung quanh, tiếp sau đó là tiếng hét của cô thư ký vừa vọng ra đã bị bóp nghẹn bởi lực siết chặt của bàn tay rắn chắc bóp lấy cổ cô gái.
" Dừng tay!"
Tiếng gầm gè đanh thép vang lên, ngay lập tức tên vệ sĩ bóp chặt lấy cổ Nhã Trúc đành phải buông tay, đầu cúi rạp gần sát đất cung kính nghe lời. Một Mắt tiến đến gần, nhìn cô thư ký xinh đẹp hồi lâu, sau đó mới phá lên cười:
" Chẳng phải là thư ký của giám đốc Kevin khách sạn Red hay sao? Thật thú vị!"
Cái nóng của thời tiết như đốt cháy da thịt những người đi đường, khiến mặt đất khô cằn nứt nẻ, bầu trời lại không hề nổi một cơn gió, cũng như những ngày nóng nực đặc trưng của tiết trời Sài Gòn - bức bối đến khó chịu.
Tia nắng gay gắt xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống mặt đường và rọi lên ô cửa kính của căn phòng, tạo nên vầng hào quang sáng chói khiến ai nhìn vào cũng phải lập tức nheo mắt chống chọi. Như được hưởng bởi ánh nắng trên bầu trời, căn phòng u ám tối đen như mực bỗng sáng lên. Trong một góc khuất, Nhã Trúc và Phương Nhã tay chân bị trói chặt, tóc tai bù xù hôi hám bị trói cả tay chân bằng sợi dây thừng, đôi môi cũng đã bị bịt chặt bởi băng keo. Nhã Trúc đôi mắt rưng rưng, liên tục huých vào vai Phương Nhã như cố gắng làm cô thức tỉnh, cổ họng chỉ phát ra những tiếng ú ớ đầy bất lực.
Phương Nhã dựa đầu vào bức tường, da tái xanh, đôi mắt nhắm nghiền không hề hay biết chuyện gì xảy ra xung quanh, cũng không biết được bản thân mình đang bị nguy hiểm. Nhã Trúc ngã nửa thân người đè lên cô, ú ớ như van xin cô hãy tỉnh lại nhưng vô ích.
Rầm!
Tiếng cánh cửa gỗ bật tung vào tường, Nhã Trúc thất kinh xoay đầu lại. Sáu bảy tên côn đồ hung hăng sấn tới, trong đó tên đô con nhất có lẽ là đầu sỏ của bọn khi trông thấy Phương Nhã vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, bèn quát lên với bọn đàn em phía sau lưng mình:
" Xô nước!"
" Phi ..."
Chát!
Đôi môi sưng tấy vừa được giải thoát, lời nói cũng theo cổ họng mà phát ra tiếng nói. Nhưng không ngờ khi mở miệng thì đã bị Phi Vũ giáng một bạt tai lên má, vệt máu lại tiếp tục rỉ ra nơi khóe miệng khiến Phương Nhã sửng sờ. Đôi mắt giận dữ của hắn cũng vằn lên những tia máu đỏ, liếc mắt sang nhìn Nhã Trúc nãy giờ đang cúi gục đầu xuống đất vì sợ hãi. Nhanh như chớp, hắn xoay người nắm lấy bả vai Nhã Trúc kéo mạnh về phía mình. Đến lúc này, Phương Nhã mới phát hiện ra sư có mặt của cô thư ký, liền trợn mắt kinh ngạc.
Sao cô ấy lại ở đây???
" Con này đi theo mày đến tận đây, chúng bây quen biết nhau à? Thư ký của giám đốc khách sạn Red mà mày cũng quen biết. Vậy tức là mày cũng quen biết cái thằng tên Kevin gì đó rồi đúng không???" - Phi Vũ vỗ bốp bốp lên hai má hốc hác của Nhã Trúc - " Thế thì mày bảo thằng đó đưa tiền chuộc con này về đi. Còn nữa, tiền nợ 100 triệu của ông bà già của mày nợ đại ca, cũng phải trả nốt!"
Nhã Trúc lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn như mưa vì khiếp sợ, mắt van xin nhìn cô như cầu cứu. Đứng trước tình thế nguy cấp, Phương Nhã chợt nhận ra bản thân phải đặt an nguy của Nhã Trúc lên hàng đầu. Nhưng lúc này, ngay cả bản thân cô cũng không giữ được an toàn, làm sao có thể bảo vệ Nhã Trúc được chứ?
Cô bắt đầu sợ hãi, răng môi va vào nhau lập cập, tay đập xuống sàn nhà lạnh ngắt, trơn mắt nhìn Nhã Trúc nói:
" Tôi nhất định sẽ kiếm tiền trả nợ, hãy cho tôi thời gian. Còn nữa, cô ta là ai? Tôi thật sự không quen biết!!!"
Rắc!
Tiếng động phát ra từ phía bên phải vách tường, tên côn đồ đứng xa cô nhất đang dùng một chân đạp mạnh lên chiếc ghế bằng gỗ, gãy đôi, trừng mắt nhìn cô như hăm dọa, nghiến răng rít lên:
" Mày còn dám chối à? Con khốn kia!"
" THÁI!"
Phi Vũ hét lên, khí thế tỏa ra trên người vô cùng lớn mạnh và uy lực, đến mức khiến tên côn đồ dữ tợn ban nãy cũng phải dừng ngay lời nói của mình lại, tuy nhiên vẫn ra vẻ hậm hực, đá một phát vào bức tường cho hả cơn tức giận.
" Dù mày biết hay không biết cũng được, tiền nhất định phải trả. Nghe lệnh đại ca, bọn tao đành phải gọi điện thông báo với tên giám đốc của con này biết chuyện thôi!" - Hắn vén những mái tóc dính bết vào trán vì mồ hôi khiến cô co rúm người lại, nhắm chặt mắt rên rỉ.
Phương Nhã trợn mắt, lòng vô cùng sợ hãi. Cô không nghĩ rằng mọi chuyện lại phức tạp như vậy, tưởng rằng chỉ đơn giản là nói chuyện giữa hai người phụ nữ nhưng lại không ngờ Cẩm Tú lại ác độc như vậy, đẩy cô cho Một Mắt. Cuối cùng còn làm liên lụy đến Nhã Trúc và Kevin như thế này. Cắn chặt môi, cô căng thẳng nói:
" Cũng tốt thôi, các người cứ gọi anh ta đến đi. Nhưng tôi nói trước, chưa chắc gì anh ta sẽ trả tiền giúp tôi đâu. Các người có gọi anh ta đến, thì cũng chỉ có thể cứu con nhỏ này ra ngoài, chứ tôi thì ..." - Cô liếm môi gian xảo - " Một người không quen không biết, anh ta chịu gánh số tiền 100 triệu đó sao?"
" Mày nói cái gì hả?"
Thái nhổ nước bọt xuống đất, sấn sổ tiến tới nắm đầu Phương Nhã nhưng liền bị bàn tay của Phi Vũ chặn lại.